Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/738 lượt.
ngày chuẩn bị bữa cơm thịnh soạn va lần đầu tiên ông uốn rượu đến mức mặt đỏ bừng lên, rồi bố tự hào nới với tôi một câu: “Tất cả trừng khớp như bánh răng vậy”
Hôm nay không hiểu sao tôi thấy vui vui, liền đổi tính mở “hộp thoại” của mình ra nói chuyện với họ. Sau một hồi lý luận, không những họ không mời được tôi đi uống rượu mà một vài người còn bị tôi thuyết phục sau khi xuống tàu là đi thẳng về nhà, khiến cho ý định chiêu quân bổ xung đội ngũ cuối cùng lại thiếu đi vài người
Một vài đồng nghiệp làu bàu xuống tàu, qua mấy trạm nữa tôi cũng xuống tàu, bước ra khỏi ga điện ngầm, thoát ra khỏi bóng tối, đắm mình trong ánh nắng vàng rốm ngập tràn lối đi. Nghĩ đến câu nói của Quý Ngân Xuyên: “Mình muốn biến cuộc sống thành cháo ngũ cốc”, tôi thích chí cười thầm bước nhanh về nhà
Từ tầng dưới tôi đã ngửi thấy mùi thơm của các món ăn, tay nghề nấu nướng của bố rất cao, tôi từng hỏi bí quyết nấu nướng của ông, ông chỉ nghiêm nghị nói: “Cứ cẩn thận coi nó như những bài toán con thường làm là được thôi”.
Bây giờ nghỉ hưu ở nhà có nhiều cơ hội luyện tập, tay nghề nấu nướng của bố tôi càng thêm điêu luyện
Thấy tôi về, mẹ đổi ngay cho tôi đôi dép lê, đồng thời trách tôi sao không về sớm hơn vì hôm nay có một tin vui muốn báo cho tôi
Tôi băn khoăn hôm nay không phải lễ tết cũng chẳng phải trúng số độc đắc, sao lại có tin vui gì chứ. Chẳng lẽ mẹ biết tôi muốn đi dự buổi họp mặt lớp hay sao
Nhưng ngay lập tức mẹ lại tỏ vẻ thần bí nói: “Tin vui phải để đến lúc ăn cơm rồi nói”.
Tính mẹ tôi là vậy, bạn càng tò mò với thông tin gì đó, bà càng muốn nhử bạn. Mặc dù tôi rất tò mò, nhưng dù sao vẫn là người có lí trí, thế nên tôi không gạn hỏi nữa, dùng thái độ của Diệt Tuyệt sư thái thư thái chờ mẹ chủ động kể ra
Xem ra hôm nay đúng là sẽ có một tin tốt lành bởi bố tôi lại lấy rượu nho ra uống. Sống đến 24 tuổi rồi, chỉ đến hôm tôi tốt nghiệp về thăm nhà mới thấy bố uống rượu, bình thường tôi thấy bố rất lạnh lùng và lí trí. Bố tôi là kiến trúc sư, có lúc tôi nghĩ ông là người máy thì đúng hơn
Đôi khi tôi cũng bộc lộ tính cách vừa giống người máy vừa giống quỷ quái, có lẽ cũng do di truyền từ bố cả
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tôi vừa uống được một chén, mẹ đã sốt sắng nói ra tin được coi là vui đó. Mặt mẹ đỏ bừng như trúng số độc đắc: “Bố đã chấm được cho con một đối tượng rồi đó. Tuần sau, mà chính là ngày Quốc Tế Lao động đi xem mặt nghen con”.
Đang nhai miếng cơm mà tôi suýt nghẹn. Nhấp chút nước, tôi nói: “Mẹ, con mới 24 tuổi thôi mà!”
Mẹ nhìn tôi phàn nàn: “Đã 24 tuổi rồi mà còn nói thế à.Nhiều cô chú đồng nghiệp ở cơ quan mẹ , con cái mới hơn 20 đã dựng vợ gả chồng cả rồi, bây giờ họ đã lên chức ông chức bà cả rồi đấy. À, mà đúng rồi, cô gái ấy còn là nghiên cứu sinh nữa đấy. Con đừng cho rằng mình học hành cao siêu, còn có người giỏi hơn đó, rất tốt đấy con ạ”.
Nhưng chỉ có tôi biết rằng bố nhất định muốn tôi theo học trường Thượng Giao, bởi ông tốt nghiệp trường này, có rất nhiều bạn học ở đó. Mà quan trọng nhất là trường đó nằm gần nhà tôi, bố tôi – người kiến trúc sư đó đã lên kế hoạch sẵn cho tôi, tính toán tôi vào được khoa công nghệ thông tin của trường, sau khi tốt nghiệp được phân vào đơn vị nào, ông có những bạn học nào, nhỡ mà không trúng thì có một công ty nào đó khác, của một bạn học nào đó..
Mẹ cũng mong tôi sống gần bà, tôi biết kể từ lúc sinh ra tôi, trung tâm vũ trụ đã thay đổi, không phải trái đất hay mặt trời nữa mà chính là tôi
Nói bố mẹ quá chiều chuộng tôi thì cũng không quá lời. Nhìn bề ngoài, bố mẹ tôi là hai con người cực đoan, một người nồng hậu như Lôi Phong đối đãi với đồng đội, một người thường nghiêm khắc như đối xử với phần tử khủng bố
Chính vì lúc bé tôi hay nghịch ngợm, bố hay đánh tôi nên hai người đã nhiều lần cãi nhau. Thế nhưng caĩ nhau mãi rồi thì đã phần là do tôi biết suy nghĩ. Thường thì tôi tự lau khô nước mắt, chạy đến chỗ bố mẹ nói: “Mẹ ơi đừng cãi nhau nữa, con vâng lời rồi mà “
Những lúc đó, tôi thường không khóc nữa, nhưng mẹ lại bật khóc, tôi đã làm mẹ cảm động. Mẹ còn nói : “ ông xem đó, thằng bé rất hiểu chuyện rất biết nghe lời đó chứ”
Nhưng đợt thi đại học năm đó, tôi đã làm mẹ đau lòng. Tôi cầm bản đò, tìm hiểu vị trí địa lý và phân bổ của 10 trường đại học lớn nhất (bởi theo kế hoạch của bố thì tôi phải vào được 1 trường topten). Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh không được, điểm cao hơn Thượng Giao. Đại học Triết Giang gần Thượng Hải quá, Phúc Đán của Thượng Giao thì khỏi nói, sau đó mắt tôi bỗng sáng rực, vẽ một vòng tròn ở Vũ Hán
Kinh nghiệm thi cử suốt 18 năm giúp tôi hiểu được một cách sâu sắc rằng, một cao thủ thực sự không đơn thuần là đạt điểm tuyệt đối mà là người muốn đạt mức điểm nào là đạt mức đó
Ngưỡng tôi tự đặt ra cho mình là mức bình quân điểm sàn và điểm thủ khoa của mấy năm trước, kết quả thi khiến bố mẹ và nhà trường thất vọng, nhưng tôi thì hài lòng. Ngày biết kết quả, mẹ tôi đã khóc. Tôi chỉ biết an ủi bà mà thôi.