Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341627

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.

nào. Nhưng nếu không nói ra, có lẽ đến chính bản thân anh cũng không biết được điều đó.






Sáng hôm sau, khi chuông đồng hồ báo thức vang lên, Đàm Duy và Tiểu Băng vẫn nằm ườn trên giường không chịu dậy. Tối qua anh lăn lộn đến nửa đêm mới ngủ, thế là hôm nay mí mắt cứ díu lại, chỉ muốn được ngủ tiếp. May mà sáng nay anh không có tiết, phòng thí nghiệm cũng không có việc gì gấp đợi anh qua làm, vì thế lại tiếp tục vùi mình trên giường. Nhưng Tiểu Băng vẫn ngọ nguậy muốn rời giường, vì cô đã hẹn gặp một khách hàng lúc mười giờ, đến muộn thì không hay.
Đàm Duy thấy mí mắt Tiểu Băng cũng sưng lên, rất đau lòng nên mở miệng khuyên cô: “Trông em mệt mỏi quá, hay nghỉ mấy ngày đi, dù sao thì bọn em đi làm cũng đâu có giờ giấc gì.”
“Làm không có giờ giấc còn kinh khủng hơn làm có giờ giấc, chỉ tiêu tháng này của em còn chưa hoàn thành, bây giờ em vẫn đang trong thời gian thử việc, nhất định phải làm thật tốt, đợi sau khi ổn định rồi, lúc đấy mới có thể thư thả được.”
Anh càu nhàu một tiếng: “Chỉ sợ sau này ngày càng bận, lòng tham càng làm càng lớn…”
Tiểu Băng không thèm để ý đến anh, chạy vào phòng tắm đánh răng. Một lát sau, cô đi đến trước giường, chỉ vào mắt mình rồi nói: “Này, anh có thấy mí mắt của em ngày càng bự ra không? Thuốc tiêu sưng mí mắt này chẳng những không làm tiêu sưng, hình như còn làm mí mắt sưng to hơn nữa ấy…”
“Ừ, em nhớ phải ăn sáng đấy. Còn nữa, em suốt ngày ra ngoài bán bảo hiểm, thế bảo hiểm y tế của mình em đã mua chưa?”
“Chưa…”
“Vẫn chưa mua hả? Em nhìn em kìa, một người đi bán bảo hiểm nhưng chính bản thân lại không làm gương, làm sao có thể thuyết phục người ta mua chứ!”
“Mới vào nghề đấy hả? Em bán bảo hiểm nhân thọ, còn anh đang nói bảo hiểm y tế, hai chuyện khác nhau mà. Với bảo hiểm nhân thọ, em có thể bán hết một lượt cho người trong nhà, còn bảo hiểm y tế… mua cũng chẳng để làm gì, đi khám vẫn phải tự bỏ tiền túi ra.”
“Nhưng nếu khám bệnh nặng…”
Tiểu Băng nói đùa: “Xùy, xùy, mới sáng sớm đã nói những lời không may mắn rồi.”
“Em làm bảo hiểm, còn sợ không may mắn hả? E là cả ngày từ sáng đến tối em toàn nói mấy câu không may mắn với người ta thôi, đúng không nào?”
“Thế nên mới nói làm bảo hiểm ở Trung Quốc chẳng dễ dàng gì, người Trung Quốc không có ý thức mua bảo hiểm, trái lại còn cho rằng mua bảo hiểm là không may mắn, cứ khư khư ôm cái tâm lý lạc quan, tự cho là nhân họa thiên tai sẽ không rơi xuống đầu mình.”
Đàm Duy cười cô. “Không phải em cũng như vậy sao? Anh vừa nói đi khám bệnh nặng, em cũng cho là không may mắn đấy thôi?”
“Em cũng là người Trung Quốc mà, đương nhiên là có tư duy điển hình của người Trung Quốc rồi.” Tiểu Băng ngụy biện. “Chỉ có điều bị bệnh không giống như bị tai nạn xe cộ, không phải là chuyện xảy ra tức thì. Sinh bệnh là một quá trình, không thể chỉ trong nháy mắt đã trở nên trầm trọng được, vì thế cho dù có bị bệnh nặng đi chăng nữa, cũng vẫn kịp để mua bảo hiểm.” Tiểu Băng nhào đến cắn anh hai cái rồi nói: “Anh xem em vẫn còn trẻ trung, còn phơi phới, biết tìm bệnh nặng ở đâu bây giờ?”
“Anh vẫn cảm thấy không mua bảo hiểm y tế, trong lòng cứ bứt rứt…”
“Ôi cụ ơi, anh yên tâm đi, em làm bảo hiểm mà, chẳng nhẽ còn không biết tầm quan trọng của nó?” Tiểu Băng nhăn mặt trêu anh. “Tính chất quan trọng nhất của bảo hiểm chính là giúp người bán bảo hiểm hoàn thành kế hoạch, được trích phần trăm. Đừng quên hôm nay chúng ta phải đến nhà giáo viên hướng dẫn của anh bán bảo hiểm đấy nhé. Anh đã hẹn ông ấy chưa?”
“Anh nói với ông ấy trước rồi, nhưng anh không đảm bảo ông ấy sẽ mua đâu đấy. Phải nhớ, ông ấy là thầy giáo của anh, chứ không phải anh là thầy giáo của ông ấy.”
“Em biết rồi, dựa vào cái lưỡi không xương của em, cộng thêm bảy phần sắc đẹp của em nữa, chắc chắn có thể thuyết phục được ông ấy.”
Sau khi Tiểu Băng đi làm, Đàm Duy ngủ thêm một lát, lúc tỉnh dậy vẫn cảm thấy có gì đó thiêu thiếu. Xem ra giấc ngủ nên diễn ra vào buổi tối, đêm ngủ không ngon, ban ngày có bù đắp thế nào cũng vô ích. Anh rời giường tìm một gói mì để ăn, rồi chuẩn bị nhấc xe đạp xuống dưới tầng, lên trường làm việc. Nhưng anh vừa ra đến hành lang, điện thoại trong nhà đột nhiên đổ chuông. Anh tưởng là Tiểu Băng quên đồ, gọi về bảo anh mang qua nên vội vàng quay lại nghe điện thoại, nhưng vừa nhấc ống nghe, hóa ra là Thường Thắng.
Thường Thắng thở dài một tiếng như thể trút được gánh nặng: “May quá, may quá, chú vẫn chưa đến trường. Nếu chú đi rồi, coi như hôm nay anh tiêu đời. Tiểu Băng đi làm chưa?”
“Ờ, chú có chuyện gì thì nói nhanh đi, anh còn phải đi làm.”
Thường Thắng hừ hà một tiếng rồi nói: “Là thế này, tối qua… anh chơi mạt chược với một khách hàng… chơi xong… không về nhà, sợ Di Hồng mắng nên…”
“Nên bảo với cô ấy là chú ở chỗ anh chứ gì? Có ích gì chứ? Di Hồng không biết hỏi Tiểu Băng chắc?”
“Di Hồng lúc nào cũng tin chú một trăm phần trăm, nếu chú nói anh ở chỗ chú, cô ấy nhất định sẽ tin, sẽ không đi hỏi Tiểu Băng. Hơn nữa, chú c