Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạo Long Tổng Tài

Bạo Long Tổng Tài

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.

Dọa!
Hai mắt trừng mở, Lăng Dương bị ác mộng làm bừng tỉnh, trừng mắt nhìn trần nhà tối đen một hồi lâu, hắn rốt cục xoay người ngồi dậy, vô ý thức lau mồ hôi trên trán, thế này mới phát hiện dù có máy điều hòa mang đến cảm giác thoải mái, mát mẻ, hắn thế nhưng kinh ra một thân mồ hôi lạnh.
Đáng sợ! Hắn đã lâu rồi chưa mơ lại chuyện “Thơ ấu bi thảm”, sao tối nay tự dưng lại nằm ác mộng?
Sự ra tất có nguyên nhân, mọi việc đều có điềm báo, hay là…
Nhịn không được rùng mình một cái, Lăng Dương không dám nghĩ tiếp, vội vàng đứng dậy bật đèn, nhìn nhìn đồng hồ, mới 11 giờ rưỡi tối mà thôi.
Bỗng dưng, đang lúc nhân viên bảo vệ vội vàng xin lỗi, tiếng kêu hỗn loạn của một cô gái xuyên thấu qua phone, đứt quãng bay vào tai Lăng Dương, khiến hắn nhất thời sửng sốt.
Dương Mị Mị? Người gọi hắn như vậy, khắp thiên hạ chỉ có một người, chẳng lẽ người kia đã lên Đài Bắc?
Nhắm mắt xoa mi tâm, Lăng Dương nhịn không được cả người nổi lên một cỗ ác hàn, rất muốn lập tức cắt đứt điện thoại, làm như mình chỉ nghe lầm thôi, nhưng khi hắn mở mắt ra, mở miệng lại là —
“Đem điện thoại đưa cho cô gái kia nghe!”
“A?” Nhân viên bảo vệ còn đang lo lắng bát cơm khó giữ được bị sự tình biến hóa đột ngột làm cho choáng váng.
“Đem điện thoại đưa cho cô gái kia nghe!” Lại rống giận, tính nhẫn nại vị tiên sinh nọ cực kém.
“Được, được!” Vội vàng lên tiếng trả lời, không dám chậm trễ, vội đưa phone cầm trong tay cho cô gái đã đứng bên ngoài phòng bảo vệ thật lâu.
“Dương Mị Mị, là ta…” Cô gái vừa nhận phone, lập tức đáng thương hề hề kêu.
Quả nhiên! Sự ra tất có nguyên nhân, mọi việc đều có điềm báo! Vừa mới nằm ác mộng căn bản chính là dự báo nàng sẽ đến!
Tiếng nói quen thuộc vừa vào tai, Lăng Dương thở sâu ba ngụm khí, sau đó ──
“Bánh nếp, ngươi cút lên cho ta ngay!” Tiếng sấm đột nhiên vang lên, long trời lở đất.
“Ta cũng rất muốn đi lên a!” Cô gái lẩm nhẩm nói một mình, phi thường, phi thường bất đắc dĩ.
Hạ Dư Đồng chưa bao giờ biết ngày đầu tiên của chuyến du lịch giải sầu của mình sẽ thê thảm như vậy, nếu biết trước, nàng nhất định sẽ không lên kế hoạch cho chuyến đi này để tránh một kiếp cho mình.
Ai… Vận xui của nàng chẳng lẽ còn chưa đi hết sao?
Lên thang máy đi vào căn hộ mà người nào đó đã trả bạc triệu để ở, nàng nhịn không được thầm thở dài, ngón trỏ mập mạp có chút mệt mỏi ấn chuông cửa.
“Leng keng!”
Chuông cửa mới vang một tiếng, cánh cửa vốn đóng chặt lập tức bị một người kéo mạnh ra, nàng liền bị một cánh tay sắt lôi vào.
“Bánh nếp, ngươi đang làm cái quỷ gì? Nói rõ ràng cho ta!” Tiếng hô như sấm lúc này không hề xuyên qua dây điện thoại, mà là trực tiếp rầm rầm rung động bên tai nàng.
“Ô… Dương Mị Mị, ta rất thảm a…” Khuôn mặt tròn tròn nhăn thành một đống, rất đáng thương, bắt đầu khóc lóc với người bạn thời thơ ấu.
“Không cho phép gọi ta là “Dương Mị Mị”!” Mặt đen rống giận, Lăng Dương đùng đùng nhét một viên “Bánh nếp” siêu bự vào ghế sofa.
“Ngươi tên là “linh dương”, không phải là Dương Mị Mị sao? Với lại, ngươi cũng gọi ta là “bánh nếp” a…” Nhỏ giọng thầm kháng nghị, thấy hắn trừng mình dữ tợn, lập tức không dám lên tiếng.
Ô… Cổ nhân đã nói, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu!
“Nói! Vì sao đến Đài Bắc tìm ta?” Tức giận bừng bừng ngồi xuống đối diện nàng, bắt đầu khai đường thẩm vấn.
“Ta… Công ty ta làm việc đã đóng cửa.” Cúi mặt suy sụp trả lời, Hạ Dư Đồng tâm tình thật buồn bực. Ô… Đáng giận! Vì sao công ty nào nàng làm cũng đều đóng cửa?
“Lại đóng cửa? Đây là công ty thứ sáu đi?” Nhịn không được nhướn mày châm chọc, Lăng Dương không thể không hoài nghi là người nào đó sát khí quá nặng, cứ ám đổ hết công ty này rồi đến công ty kia. “Xem ra hắc sát khí của ngươi vẫn thịnh vượng như cũ, uy lực không hề giảm!”
“Ô… Không được nói!” Nghe vậy, Hạ Dư Đồng ôm mặt kêu than. “Công ty này đóng cửa hoàn toàn không liên quan đến ta a…” Không! Nàng tuyệt không thừa nhận mình sát khí quá nặng, liên tục phá sập sáu công ty, hết thảy chính là trùng hợp! Tuyệt đối là trùng hợp mà thôi!
Thấy thân thể đầy thịt béo của nàng co trên ghế sofa, ai ai kêu thảm thiết, Lăng Dương bất giác cười lên, hai tay ôm ngực lại hỏi: “Chuyện đó vối chuyện ngươi tới tìm ta có liên quan gì?”
“Công ty đóng cửa, không phát tiền, ngay cả tháng lương cuối cũng không lĩnh được, cho nên tâm tình không tốt, muốn đi du lịch giải sầu.”
“Sau đó?” Mày nhăn lại, Lăng Dương biết sự tình không có khả năng đơn giản như vậy.
“Sau đó… Sau đó…” Nhìn nhìn hắn, Hạ Dư Đồng vẻ mặt buồn rầu. “Sau đó ta ở trên xe lửa thượng hạng đi toilet, lúc trở lại chỗ ngồi, hành lý không thấy, đành phải ngồi một mạch vào Đài Bắc tới tìm ngươi.” Ô… Nàng thực xin lỗi cục đường sắt, dọc đường trốn vé đến Đài Bắc.
“…” Hết chỗ nói hồi lâu, Lăng Dương không mang theo hy vọng hỏi, “Ngươi để ví tiền tùy thân trong hành lí?” Cho nên mới lâm vào cảnh thân vô xu, hai tay trống trơn đáp xe lửa đi vào Đài Bắc tìm hắn cầu cứu.
Chột dạ gật đầu, nàng không lời nào để nói.
Lại


XtGem Forum catalog