Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.

lôi kéo mê hoặc bao nhiêu con người, anh có biết không?
Anh nhún vai:
- Xin lỗi nhé, tôi không biết.
- Anh…
Anh nâng cằm cô lên, có vẻ bất khả tư nghị:
- Cô đang đứng về phía người khác để bênh vực kẻ yếu đó ư?
Anh nhẹ thầm thì bên tai cô:
- Cô có tin không, nếu cô đến quấy rầy chuyện tốt của anh ta, anh ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô đâu, cô có muốn thử không?
- Anh muốn làm gì?
- Tôi đương nhiên là chẳng muốn làm gì hết. Tôi chỉ đang tò mò, sao cô còn nhàn rỗi để lo chuyện của người khác.
- Anh có ý gì?
- Có ý gì à?
Anh tỏ ra hơi hơi suy nghĩ:
- Chẳng phải cô đang hỏi tôi muốn làm gì ư? Tôi quên không tính toán, đại khái là cô đã tiêu của tôi vài trăm vạn, cô cảm thấy cô có thể làm thuê bao nhiêu năm thì trả được hết cho tôi đây? Kể cả cô còn sống, có khi tôi cũng chẳng chờ nổi. Nên tôi đã thay cô nghĩ ra một phương pháp nhanh chóng để có thể thanh toán toàn bộ nợ nần môt cách nhanh nhất.
- Anh muốn làm gì?
Cô vừa kích động vừa sợ hãi.
- Nhìn xem, cô hình như đã biết tôi muốn làm gì rồi.
Anh mỉm cười, ném cô ngã thẳng xuống cái sofa gần đó.
Anh phất tay, lập tức có người tiến vào.
- Sắp xếp cho cô ta đi tiếp khách.
Miệng anh bỗng nhếch lên, tỏ ra sung sướng thưởng thức những giọt mồ hôi như ngọc của cô đang rơi trên trán cùng với khuôn mặt trắng bệch.
Thành cao, quật cường.
Anh không thích nhìn thấy hai tính cách này của cô.
- Kỷ Thành Minh, anh là đồ khốn.
- Đây là lần thứ hai cô nói về tôi như vậy, tôi tất nhiên sẽ không làm hổ thẹn danh hiệu này của cô phong tặng.
Anh tháo ngay lớp mặt nạ ngụy trang bằng một khuôn mặt lạnh như băng, như thể đây hoàn toàn là hai con người khác nhau:
- Nhớ kỹ, chọn cho cô ta một khách giàu có vào, không có yêu cầu gì khác.
Lúc cô bị người ta lôi đi, anh còn rất bình tĩnh dặn dò cô:
- Như vậy mới có thể trả nợ nhanh được, cô nên vui mừng mới đúng.






Bốn năm trước, tại tầng cao nhất tòa cao ốc tập đoàn quốc tế Long Thành, một chàng trai vô cùng khôi ngô tuấn tú đang ngồi trong văn phòng làm việc của mình, trêntay anh cầm một cây bút, anh đang nhanh chóng ký tên mình vô số lần một cách rất thờ ơ. Chiếc ghế xoay không ngừng chuyển động, chứng tỏ tâm trạng Giang Thừa Dự đang không tồi chút nào. Trước mặt anh là một màn hình đang phát lại hiện trạng trực tiếp được quay bằng camera. Anh nhìn rất lâu một cách nghiền ngẫm, hiện anh đang cảm thấy rất thú vị, nhất là khi Giang Lục Nhân bị các nhân viên lâu năm trong công ty bắt nạt. Họ cố tình không nói rõ công việc cụ thể cô phải làm mà luôn chăm chăm soi mói các khuyết điểm của cô. Cô chỉ biết mím môi, không hề phản bác, chỉ gật đầu. Trong tình trạng đó, cô càng gật đầu, họ càng chỉ trích nặng nề.
Một học sinh trung học thì có thể làm được cái gì đây, ngày nào cũng đánh đi đánh lại các tài liệu có sẵn, làm mấy việc lặt vặt, rồi lại gõ gõ ..
Anh đặt cây bút trên tay xuống, để hai tay lên đầu gối, nhàn nhã tiếp tục xem.
(mpvm: vãi, nam suýt chính của chúng ta, đừng hỏi vì sao mình ghét tên này.)
Khóe miệng của anh hơi nhếch lên, thể hiện rõ sự sung sướng trong lòng.
Anh hơi nhíu mi, ngón tay gõ gõ nhịp trên tay lái.
Cô lại nhìn chồng văn kiện trên tay, đành nói với vẻ bất đắc dĩ:
- Khi nào tan ca em sẽ gọi sau.
Nói xong, cô lập tức tắt máy. Cô nhận điện thoại một các cực kỳ lén lút, nếu bị người khác nhìn thấy không biết họ sẽ lôi cái loại nội quy nào ra giáo huấn cô đây.
Cô là loại người không thích nói cái câu “Tại mọi người quá đáng”, vì cô biết đối phương cố tình, nên cô không muốn lãng phí thời gian để nói những lời như vậy.
Giang Thừa Dự lần đầu tiên bị người khác dập máy trước, thế nên tất nhiên anh cảm thấy hậm hực. Anh chưa bao giờ bị người ta đối xử như vậy, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy xao động, không sao, thật sự không sao hết.
Một tay anh nắm lấy vô-lăng, khởi động xe, lao nhanh như bay. Khi xe đã đi được một quãng rất xa, anh lại cảm thấy mình hành động như một cậu bé đang giận dỗi. Anh dừng xe, quay đầu, quay lại vị trí cũ.
Anh sẽ khiến cho cô phải thất bại một lần.
Anh dựa vào chỗ ngồi, châm một điếu thuốc, hút một cách tinh tế.
Rất lâu sau Giang Lục Nhân mới từ công ty đi ra, cô chính là kiểu người đối xử với mọi sự vật sự việc như nhau, một khi đã chuyên tâm, cô sẽ hoàn toàn bỏ qua tất cả mọi thứ xung quanh. Đến khi ra đến bên ngoài cô mới nhận ra, nhưng có vẻ đã muộn, cô cảm thấy thái độ của cô đối với Giang Thừa Dự có phần không phải.
Cô lập tức khởi động lại di động, không có tin nhắn hay bất kỳ một cuộc gọi lỡ.
Cũng đúng, anh sẽ không bao giờ xem trọng cô như vậy đâu, cô cần gì phải tự mình đa tình.
Thế nhưng cô chắc chắn không thể ngờ rằng, vì cô mà Giang Thừa Dự hôm nay đã phải đợi từ xế chiều cho đến lúc hoàng hôn buông xuống.
Khi cô xuất hiện ở sau gương chiếu hậu, Giang Thừa Dự híp mắt, chăm chú dõi theo một bóng dáng đang từ từ tiến lại.
Khi xe anh xuất hiện trước mắt cô, bước chân của c