Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.

ng cuộc sống, sẽ khiến người ta ói máu mất.
Cuộc sống và tiểu thuyết luôn luôn khác nhau.
Kỷ Trừng Tâm muốn nói gì thêm, nhưng nhìn dáng vẻ của cô, lại không sao nói lên lời.
Ra khỏi trung tâm thương mại, lái xe đã chờ từ lúc nào.
Các cô đều cảm thấy sửng sốt, sau đó nhanh chóng kết luận, hẳn Kỷ Thành Minh đã trở về biệt thự.
Vừa xuống xe, Kỷ Trừng Tâm đã cúi đầu, xem ra cô nàng cũng biết sợ Kỷ Thành Minh thuyết giáo. Cô liếc nhìn Kỷ Niệm Hi, muốn nói gì đó rồi lại thôi. Kỷ Thành Minh không cho phép Kỷ Trừng Tâm ra ngoài là vì một nguyên nhân, hồi cô còn bé đã từng bị bắt cóc, sau đó mọi người trong nhà cô rất sợ cho cô ra ngoài, cô có giở trò trong trường học thì cũng không dám đi quá xa, mà chỉ loanh quanh trong phạm vi trường học.
Vào đến phòng khách, quả nhiên Kỷ Thành Minh đã ngồi trên sofa, liếc nhìn cô một cái, nhưng vẫn tỏ ra không có thái độ như trước.
Kỷ Trừng Tâm biết chính mình mắc lỗi, cúi đầu không dám nói.
Kỷ Thành Minh nhân từ cho phép Kỷ Trừng Tâm tự đi lên gác.
Chính Kỷ Niệm Hi lại không muốn về phòng, hiện tại trong lòng cô đang có một ngọn lửa âm ỉ cháy, cô thật hối hận, vì đã dừng chân đứng lại, đáng nhẽ cô nên đi lên, cô không nên nổi nóng, cô không được cáu giận, cô phải thật bình tĩnh trò chuyện với người đàn ông đó rằng: “Em đã về rồi.”
Để xem Giang Thừa Dự có thái độ như thế nào.
Bây giờ cô lại cảm thấy ấm ức khó chịu, không cách nào giải tỏa.
Kỷ Thành Minh châm một điếu thuốc, nhìn cô:
- Gặp anh người yêu, cảm thấy thế nào?
Cô trợn tròn mắt nhìn anh, không còn gì để nói.
- Đừng nhìn tôi như vậy, tin tôi đi, những điều tôi biết, so với sự tưởng tượng của cô thì lớn hơn rất nhiều.
Anh cười hờ hững, như vẫn luôn thấy cô như vậy. Tay cô xiết thật chặt, sự ấm ức trong lòng không ngừng bốc lên ngung ngụt, không ngừng lao về phía trước.






Kỉ Niệm Hi cảm thấy cô không thể hiểu nổi bản thân mình, cô vẫn luôn không dám thừa nhận, khi đứng trước mặt Kỷ Thành Minh, cô như biến thành một kẻ đơn thuần trong suốt. Thật ra cô việc gì phải nổi giận với Kỷ Thành Minh, anh ta đâu có nói sai điều gì về cô. Lời anh ta nói không dễ nghe, là do cô không biết phân biệt tốt xấu, đối phương đã cứu mạng cô, chỉ cần đứng trên phương diện này, cô đáng nhẽ phải tỏ ra cung kính với Kỷ Thành Minh chứ không phải giống như kẻ thù như bây giờ. Là do chính bản thân cô vô dụng, cô không dám đứng trước mặt Giang Thừa Dự, không phải chỉ bởi vì cảnh tượng đó kích thích cô, mà còn vì cô sợ hãi, anh sẽ nhìn cô bằng ánh mắt lạnh như băng, cô sợ rằng ở trong lòng anh cô thật sự đã chết từ lâu.
Nói đến đây, hóa ra cô thật sự rất yếu đuối.
Nhưng lại vẫn cố tỏ ra quật cường, cô biết mình sai, nhưng vẫn cố cậy mạnh.
- Anh cho người theo dõi tôi?
Cô đối diện với ánh mắt của Kỷ Thành Minh. Trước kia cô luôn cho rằng đối diện với ánh mắt của người khác là một việc rất khó khăn, ví dụ như cô, chính bản thân cô cũng không dám, nhưng hóa ra chỉ cần xem đối tượng là ai thôi.
Anh vẫn không thèm để ý.
Chính thái độ này của anh khiến cô không thể nhịn tiếp được nữa, cô vốn chỉ muốn xoa dịu bản thân, ngày ngày có thể trải qua cuộc sống của chính mình. Muốn đạt được thành công con người ta luôn phải chờ đợi, nếu không sẽ chỉ có thể đối mặt với thất bại, cô luôn cho rằng cô có thể chờ, dù chỉ có một mình cô đi trên con đường này, gian nan, cô độc, lặng lẽ, đau khổ, tổn thương, cho dù không muốn, cô vẫn phải nhẫn nhịn vì lợi ích toàn cục.
- Anh muốn tôi làm gì, thì anh cũng nên nói thẳng ra đi?
Cô thật sự nhìn anh:
- Chưa yêu cầu? Anh mà là loại người hành hiệp trượng nghĩa không cần báo đáp sao? Lúc anh thu mua Hoàng Tuyền anh có để ý đến chuyện sống chết của hàng vạn con người không, anh dồn họ vào chỗ chết, bao nhiêu công nhân vì anh mà thất nghiệp, trôi dạt khắp nơi. Anh tuyệt đối là một kẻ sống vì lợi nhuận, tôi đối với anh có giá trị gì, anh cứ trực tiếp sử dụng đi, anh không cần giấu diếm nữa, tôi sẽ đáp ứng toàn bộ yêu cầu của anh.
Anh hơi hơi nhếch mắt lên:
- Thật hiểu biết nhé.
- Anh…
Anh vẫn không hề thay đổi thái độ, khiến cô vừa ấm ức lại vừa sợ hại.
- Chuyện tôi thu mua Hoàng Tuyền hình như không hề trái pháp luật, không gây tổn hại đến lợi ích xã hội, cũng không nhiễu loạn thị trường. Cô một mực chụp mũ cho tôi là loại gian thương thương thiên hại lý, chẳng lẽ cô cho rằng tôi chính là loại gian thương như thế, thì nhất định sẽ làm hại cô sao?
Cô hạ lệnh cho chính bản thân phải tiếp tục nhìn anh ta, cô không được trốn tránh.
Miệng anh chợt nhếch lên, cười khinh bỉ:
- Vậy xin hỏi nữ sĩ Kỷ Niệm Hi, cô cảm thấy, trên người cô có gì đáng giá để tôi phải hao tâm tổn sức cướp lấy?
Cô há miệng, không thốt nổi lên lời.
Đúng vậy, cô chỉ có hai bàn tay trắng, ngay cả cái tên cũng không phải thuộc về cô, cô còn có gì đây?
Kỷ Thành Minh từ sofa đứng dậy, nhìn một lượt đánh giá cô, ý cười càng sâu:
- Cô kích động như vậy, có phải vì thấy ăn của tôi, mặc của tôi, d