Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.
y không?
Trái tim cô, bỗng nhiên đau nhói.
Giang Thừa Dự gặp thư ký riêng của Kỷ Thành Minh, sau đó thư ký mở cửa mời anh vào phòng, hẳn họ đã hẹn trước.
Cô cứ thế nhìn chằm chằm vào cánh cửa văn phòng, từ khi Giang Thừa Dự bước vào đó, cô chẳng làm được việc gì, cô làm gì cũng sai, bị đồng nghiệp bắt sửa đi sửa lại rất nhiều lần.
Mọi cảm xúc của cô, dường như đang bị buộc chặt vào nhau.
Lục Kỳ Hiên đã đi tới, vỗ đầu cô:
- Nhìn trộm gì thế?
Cả người cô run lên, lâng lâng nhìn Lục Kỳ Hiên, khiến anh kinh ngạc.
Anh xoa cằm nghĩ “Sao cô cũng mê trai thế à?”
Đối diện ánh mắt mơ màng của cô, anh thở dài:
- Mọi người vừa nói có tổng giám đốc tập đoàn quốc tế Long Giang đến, một đám con gái háo sắc chạy đến xem, người ta háo sắc cũng không sao, nhưng cô đừng gia nhập vào đội ngũ đó, cẩn thận có người ghen đấy.
Ánh mắt đầy ý vị của Lục Kỳ Hiên khiến cô không biết phải đối đáp như thế nào.
Cô nhìn về phía cánh cửa văn phòng, đột nhiên ngẩng đầu:
- Công việc của cậu thế nào rối? Đối thủ cạnh tranh lần này rất lợi hại đấy.
- Càng lợi hại càng kích thích.
Trong mắt Lục Kỳ Hiên lại nhóm lên một ngọn lửa nhiệt huyết sục sôi.
Cô không nhìn lầm, anh thật sự rất tự tin.
Vậy tại sao, cô lại trở nên như vậy…
Trước kia, không phải cô luôn chán ghét con người cô sao, vậy tại sao cho đến bây giờ cô vẫn không thể học nổi điều gì, lại cứ cẩn trọng đánh giá đối phương để tìm hiểu thông tin mà mình mong muốn. Cô cứ mở miệng ra là nói người ta đã thay đổi, không còn được như xưa, biết đâu người thay đổi nhiều nhất lại là chính cô.
Từ Giang Lục Nhân đến Kỷ Niệm Hi, cô thích ứng thật nhanh, đồng thời cô cũng hiểu rằng mình đã thay đổi.
Điều đáng buồn nhất, người thay đổi là chính cô chứ chẳng phải ai.
- Tôi nghe nói, tổng giám đốc Giang đã tuyệt đối nắm chắc dự án Vang Thủy.
Cô cố tình khích Lục Kỳ Hiên.
Lục Kỳ Hiên không bao giờ so đo với người khác:
- Phương án của họ đúng là không tồi, tôi đã xem qua phương án trước đây của họ, lấy sự đơn giản làm chủ đạo, thiết kế cũng rất độc đáo. Nhưng chúng ta cũng đâu kém, chúng ta dựa vào ý tưởng bảo vệ môi trường theo phương thức không trọn vẹn, hẳn khi đưa ra cũng sẽ không thất bại.
Lục Kỳ Hiên nhận ra mình đã lỡ lời, cười trừ.
- Cậu thật là không biết giấu diếm. – Cô cũng cười cười. – Hình như tập đoàn quốc tế Long Giang sẽ dốc toàn lực để đối phó, nhưng dù sao…. Tôi vẫn cảm thấy công ty chúng ta rất coi trọng dự án này.
- Dự án này do tôi phụ trách, tự tôi hiểu rõ.
Lục Kỳ Hiên không muốn tiếp tục nhắc đến đề tài này.
Cô cũng cười cười, bảo Lục Kỳ Hiên cứ đi làm việc của anh.
Cánh cửa phòng vẫn đóng chặt.
Thư ký chuẩn bị bê cà phê vào phòng.
Cô lập tức tiến tới, muốn tiếp nhận công việc này cũng không quá khó, nhưng cô bước vào đó làm gì chứ, để Giang Thừa Dự phải nhìn thấy cô, nói cho anh biết cô đã trở về, nói với anh cô vẫn yêu anh, hay hỏi anh có còn nhớ cô không?
Bốn năm.
Dù tự tin đến đâu cũng không thể phủ nhận sự dao động trong lòng cô, cô sợ rằng đối phương đã không còn kiên định.
Cơ hội, đến một cách chớp nhoáng rồi nhanh chóng biến mất.
Thư ký đã bê cà phê vào phòng, cô hoàn toàn đã mất cơ hội.
Do dự, kết quả là thế này đây.
Cô nở một nụ cười, trở về chỗ của mình, nhưng trong lòng vẫn chưa nguôi.
Cô chẳng thể làm nổi bất cứ việc gì.
Cánh cửa phòng mở ra. Cô nhìn thấy Kỷ Thành Minh đích thân tiễn Giang Thừa Dự ra về, mãi đến tận thang máy, họ bắt tay, cuối cùng Giang Thừa Dự cũng bước vào thang máy, Kỷ Thành Minh quay lại phòng làm việc của mình.
Trên đường quay lại văn phòng, Kỷ Thành Minh thoáng nhìn về phía cô, sau đó anh tiếp tục bước về phía trước.
Cô nhắm mắt lại.
Cứ như vậy sao?
Vì sao cô vẫn muốn duy trì tình trạng trạng này?
Vì sao cô không dám bước về phía trước?
Giang Lục Nhân, mày là đồ hèn nhát, mày chẳng dám làm gì cả.
Tờ giấy trong tay đã bị vo lại thành một nắm, sao mày vẫn cứ vô dụng mãi thế?
Đã suy nghĩ đến thế, mà vẫn cứ buông xuôi sao?
Đứng dậy, đẩy ghế ra, cô lao vào thang máy.
Mặc kệ hết thảy, cô chẳng quan tâm đến cái gì nữa hết, cô chỉ thầm tự hỏi bản thân một câu “Anh có còn yêu em không?”
Đâu có gì khó khăn, đúng không?
Đó cũng chỉ là một câu hỏi mà thôi.
Những con số trên thang máy không ngừng thay đổi.
Khi cô xuống đến tầng cuối cùng, cô chạy ra ngoài, bên ngoài đã chẳng còn ai thân thuộc.
Cô đứng ở đại sảnh trống không, bỗng nhiên cô cảm thấy, cùng trời cuối đất này chỉ còn mỗi mình cô, cô không có người thân, cô không có bạn bè, cô chỉ còn mỗi bản thân cô.
Một chiếc xe ở cách đó không xa lướt qua mặt cô.
Đó là xe của Giang Thừa Dự.
Không cần phải nhìn rõ mặt anh, cô vẫn có thể chắc chắn.
Cô lao theo, chiếc xe vẫn chạy như bay, cô càng chạy, càng cách xa chiếc xe đó.
Đôi mắt cô, giờ đã tràn ngập sương mù.
Cô không đuổi kịp.
Có chạy nhanh hơn nữa, cô cũng chẳng bao giờ có thể đuổi kịp.
Cô ngồi bệt xuống tại chỗ, nhẹ nhàng nức nở.
Lòng cô không hiểu sao trống rỗng.<