Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Thư Hương Tiểu Trúc
Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015
Lượt xem: 134522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/522 lượt.
mai……..Chỉ khoảng 15 tuổi.
“ Thật sao?”. Thiếu niên nghe vậy, nghi ngờ nhìn cô, sau đó thong thả bước vào phía sau hỏi thăm.
Lâm Hi Nhiên theo hắn đi ra ngoài, trên tay bưng khay đồ ăn đã làm sẵn cho cô, mỉm cười nói: “ Quyết, chỗ ngồi này, dù có hay không để bảng hiệu, đều chỉ để cho vị tiểu thư này ngồi, biết không?”.
Hi Nhiên nói với thiếu niên nhưng Từ Lại Linh một chữ cũng không bỏ sót. Cái này là vì cô chọn chỗ ngồi, hai người bọn họ chưa bao giờ dùng ngôn ngữ kết hợp ăn ý như thế. Trực tiếp nghe Hi Nhiên nói thế, cô từ không biết cuối cùng cũng biết vui sướng có nghĩa là thế nào.
Trái tim như được sưởi ấm, nhìn Hi Nhiên, ánh mắt của cô nhu mì, tràn đầy cảm xúc.
"Vâng". Tên thiếu niên kia gật đầu dứt khoát.
"Đi làm việc thôi." Lâm Hi Nhiên ôn nhu nói, để cho hắn rời đi.
“ Bạn mới tuyển sinh viên làm thêm mới à?”. Nhận lấy cái mâm trên tay Hi Nhiên, cô thuận miệng hỏi.
"Đúng vậy a. A Nam nói hắn gần đây việc học nặng, ứng phó không được rồi." Kéo chỗ ngồi xuống.
“ Tớ nhớ là bạn không thuê lao động trẻ em cơ mà”. Hơn nữa lại còn rất yêu thường đứa bé.
Hi Nhiên cười hí mắt con mắt.
"Quyết mười tám tuổi rồi." Mặc dù dáng ngoài nhìn không quá lớn."Tôi đã xem chứng minh thư của cậu ấy rồi”. Hi Nhiên bổ sung thêm cho rõ, tỉnh lược thông tin không cần thiết, kể rằng thiếu niên kia là do bị đói nên bất tỉnh ở trước cửa trà phường nên Hi Nhiên mới để cậu ta vào trà phường làm việc.
Cô không thể tin được, lại còn thuê thiếu niên kia làm việc. Không phải thế giới hiện đại trẻ em đều phát triển tốt hay sao. 18 tuổi mà cứ như là không phải sinh ra ở Trung Quốc vậy.
Nhưng hiếu kỳ về thiếu niên này cũng chỉ vẻn vẹn thế thôi, cô luôn luôn không phí tâm tư với người xa lạ.
“ Bạn hình như hơi gầy?”. Hi Nhiên nhìn cô, đột nhiên nói.
"Hả?". Cô đang cầm đũa, dừng lại, cười nói: “ Chính là tớ ăn uống điều độ, rất hiệu quả đấy thôi”.
"Ăn uống điều độ à. . . . . ." . Hi Nhiên thì thầm. Đến thời gian ăn cơm cũng không đủ thì có thể như thế nào mà ăn uống điều độ? Tạm thời không nói về vấn đề này, đến cả thể chất của cô từ trước đến giờ dù ăn nhiều cũng không mập lên được. Nhìn cô không che giấu được sắc mặt mệt mỏi, hơi trầm ngâm, Hi Nhiên nói: “ Lại Linh, thứ 6 tuần sau có rảnh không?”
“ Hả?”, cô chuyên chú dùng thìa múc thức ăn, cô thích dùng cơm tẻ nhập khẩu. “ Là ai có triển lãm sao?”. Hay lại có người nào cần dọn nhà, sửa sang lại nhà, hoặc là đầu bếp gì đó nhờ cậu ấy đi ăn thử, hay lại người bạn sản xuất âm nhạc đi nghe thử.
“ Không phải”. Hi Nhiên nâng lên đôi môi. “ Đi theo tôi về nhà mẹ ở Nghi Lan, được không?”. Hi Nhiên cũng phải trở về nhà thăm mẹ một chút rồi.
". . . . . . Hả?" Động tác trên tay của cô ngừng lại.
“ Nếu như bạn đồng ý thì thuận tiện ở luôn đó một buổi chiều”.
Cô hé môi hồng, kinh ngạc nhìn Hi Nhiên, mặc cho hạt cơm rơi trên mặt bàn.
Lâm Hi Nhiên má phải có một cái nốt ruồi. Người ta nói đó là vị trí “ Thích khóc”.
Từ Lại Linh phát hiện ra điều này khi bọn họ cùng nhau đọc sách ở thư viện lần thứ 4.
Giấc ngủ của Hi Nhiên là phương pháp giải quyết vấn đề. Bình thường cậu ta thích nghe tai nghe, tóc mái dài quá trán che đi đôi mắt. ….. Gần một tháng nay, thay vì như trước kia tranh luận cùng Lâm Hi Nhiên, Lại Linh từ từ phát hiện ra từng đặc điểm trên người Lâm Hi Nhiên.
Mỗi tuần chỉ gặp nhau một lần, cô đã ngàn căn vạn dặn bản thân xác định là hôm đó cậu ta không phải đi làm mới có thể cùng cậu ấy đến thư viện. Ngay lúc đó số lần gặp nhau chỉ tính trên đầu ngón tay nhưng Lại Linh càng ngày càng muốn biết Hi Nhiên có điều gì thần thần bí bí như vậy.
Mọi thứ mới đầu chỉ là mơ hồ nhưng cuối cùng, Lại Linh cũng muốn biết vấn đề kia là gì.
Cho nên, cho dù cậu không có gia sư bổ túc, lại vừa học vừa làm, vừa dùng sức vừa dùng trí. Bản thân cậu, mỗi lần anh cả tự học thì cậu cũng đã học thuộc lòng. Nhà kế bên cũng có sinh viên đại học nên cũng giúp đỡ cậu ít nhiều.
Hai ngày thi rất nóng. Người cũng nhiều, cậu có thể tỉnh táo thi xong, trở thành người đứng đầu bảng là ngoài ý muốn. Cậu là muốn chứng minh cho mẹ và anh cả biết hai người bọn họ không làm liên lụy gì đến cậu.
Hi Nhiên có anh? Lại Linh chưa từng nghe nói. Cô hơi kinh ngạc.
“ Tại sao cậu không nhớ năm hai cấp 3?”. Cô không cẩn thận hơi cất cao giọng hỏi. Nghĩ thế nào cũng không thông.
“ Bởi vì……tớ cảm thấy năm hai cấp 3 rất giống trong nước. Mà tớ đã học qua ở trong nước rồi”. Cho nên không muốn học tiếp một lần giống nhau.
Lại Linh nhìn Hi Nhiên, không thể giải thích vì sao, không hiểu cái ý tứ đó là gì, cũng không hiểu lý do của cậu ta và con người cậu ta là như thế nào. Tùy tùy tiện tiện. Mà so với cô thì lại càng hỏng bét, cô lạnh lùng lõi đời lại còn nông cạn ngạo mạn.
Chẳng biết tại sao, trong lòng có chút cảm thấy buồn bực.
“ Có nhiều người ghét tớ đúng không?”. Vừa nghĩ đến trong đầu nhưng ý tưởng hóa thành ngôn ngữ, lời nói ra khó thu về.
Hi Nhiên nhẹ nhàng sững sờ, ng