Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Yêu Ai Trước

Ai Yêu Ai Trước

Tác giả: Thư Hương Tiểu Trúc

Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015

Lượt xem: 134523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/523 lượt.

i, Lại Linh." Hi Nhiên đổi lời nói, có vẻ luống cuống.
Nghe Hi Nhiên gọi thân mật như thế, mặt cô ửng đỏ, cũng không biết nên trả lời thế nào. Đây là lần đầu tiên cậu ấy gọi tên cô.
Cô không nói lời nào, Hi Nhiên lại cho rằng mình chọc giận Lại Linh. Anh cả thường nói hắn chậm chạp, không biết cách nhìn mặt mà nói chuyện. Có lẽ cậu lại mạo phạm đến Lại Linh nên dịu dàng giải thích: “ Bởi vì chúng ta trong đều chỉ là gọi tên, cho nên ……”.
Cho nên trong nhận thức của cậu ta gọi tên căn bản không đại biểu cho cái gì ? Từ Lại Linh đáy lòng có chút vui vẻ thì lập tức bị dập tắt. Cô nhớ tới đám bạn học của Hi Nhiên ở tiệm ăn nhanh, mặc kệ là nam hay nữ đều gần gũi cậu ta, bây giờ nhớ lại, cô đột ngột cảm thấy không thoải mái.
Phát hiện tâm tình của mình có chút biến hóa, cô mím chặt miệng lại.
Là vì cái gì? Cô làm sao vì cậu ta mà chợt vui lại chợt giận? Cậu ta có biết gọi tên cô nghĩa là gì hay không? Coi như cậu ta bị mấy bạn học của mình kéo đi thì chuyện này có gì liên quan đến mình.
Cô cần gì phải giận dỗi, cần gì phải quay đầy bước đi, cần gì phải len lén hi vọng cậu ấy sẽ đi theo mình.
Cô và cậu ta căn bản không có quan hệ gì với nhau !
Hít sâu một hơi, lại nuốt không nổi, trong ngực không hiểu vì sao lại xuất hiện một mảng hỗn loạn. Có lẽ gần đây việc học áp lực quá nặng nên ảnh hưởng đến cảm xúc, cũng có thể bởi vì cô ghét mấy bạn học kia làm bộ đáng yêu. Nói tóm lại, vấn đề mấu chốt tuyệt đối không phải tại vì hai người bọn họ liên tiếp chung đụng, trong lúc vô tình tạo nên tình cảm, nội tâm của cô vì thế mà thay đổi.
Cô đặt mục tiêu thi lên đại học, sau này mới có tìm kiếm đối tượng. Cho nên cái cảm giác ghen tuông hay cảm xúc giống với ghen tị căn bản không có cơ hội xảy ra.
Đúng. . . . . . Đúng.
Sau này nên bình tĩnh, cô tự nói với bản thân mình, bởi vì không muốn làm cho bạn học lại tái phát si mê, lại càng không thích trở thành đối tượng bàn luận trong lúc nhàn rỗi của họ, cho nên cậu ta mới có phản ứng như thế.
“ Lâm Hi Nhiên, mấy ngày nữa tớ sẽ phải thi, cậu không phải tới tìm tớ nữa”. Có lẽ, khi nào rảnh rỗi thì cô sẽ đi tìm cậu ta….Chỉ là có lẽ.
Hi Nhiên nghe vậy, không có bất kỳ lời đáp lại, làm như đang ngẩn người.
"Cậu có nghe hay không?" Cô cau mày hỏi.
Khi cô lên tiếng nghi vấn, cậu mới giống như là tỉnh táo lại. Vốn là hôm nay nghĩ thuận tiện sẽ nói cho cô biết……Nhưng mà bây giờ, có nên nói hay không, giống như là bây giờ có nói cũng không xong rồi.
". . . . . . Tớ biết rồi". Hi Nhiên chỉ là nhàn nhạt lộ ra cười, giống như mọi lần, không biểu đạt quá mức cảm tưởng."Không sao, vậy tớ đi trước". Cậu nhẹ giọng nói xong liền đạp xe đi.
Trông thấy bóng dáng của Hi Nhiên ở phần đường dành cho người đi bộ từ từ mất dần, Từ Lại Linh cũng không dừng lại mà hướng tới bến xe chờ xe buýt.
Khi đó, cô chỉ là không muốn, không hi vọng cậu ta đứng ở trước cổng trường chờ cô làm cho người ta quan sát. Dù sao có chuyện gì, cô có thể giống như trước sẽ chủ động liên lạc với cậu ta.
Chỉ là cô lại không phát hiện ra phương pháp này lại bết bát như vậy.
Kết thúc kỳ thi, cô được 90 điểm, đứng đầu lớp, người đầu tiên mà cô nghĩ đến là Hi Nhiên.
Nhưng cô lại không nhìn thấy bóng dáng cậu ta đâu nữa rồi.






Từ Lại Linh nhớ lại, khi biết mẹ của Lâm Hi Nhiên sống ở Nghi Lan thì cô náo loạn muốn đến đó chơi, tạo ra không ít chuyện cười.
“ Muốn lên Bắc Nghi thì trước tiên bạn phải ngủ đã”. Lâm Hi Nhiên nhìn đường núi phía trước, nhắc nhở người bên cạnh. Cô luôn bị say xe.
Bởi vì buổi tối hôm trước quá hưng phấn, hưng phấn đến nỗi cô thao thức không ngủ được nên bây giờ trên xe, Từ Lại Linh đã sớm bắt đầu buồn nôn. Chỉ là cô đang cố chịu đựng. Nghe được Lâm Hi Nhiên nói như vậy, cô không khỏi cảm thấy buồn cười.
Ai biết được người phụ nữ được coi là mạnh mẽ như cô thế nhưng tâm hồn khi ra khỏi cửa lại giống như học sinh tiểu học mong đợi ra được ra ngoài trường học, nên khi quá nửa đêm mới chuẩn bị xong quần áo, lăn qua lộn lại cả buổi tối, thậm chí không cách nào chợp mắt.
Nói ra thì chẳng ai tin.
Không tìm được! Không tìm được!
Quá khứ, mỗi lần Từ Lại Linh gặp Lâm Hi Nhiên đều là tiệm ăn nhanh, nơi cậu ta làm việc, rồi hẹn thời gian gặp cậu ta ở thư viện. Nhưng khi cô thi xong, muốn báo thành tích cho Hi Nhiên biết, thế nhưng, cậu ta lại không thấy đâu.
“ Lâm Hi Nhiên à? Cậu ta không có ở chỗ này”.
Trợ lý giám đốc đã gặp qua Từ Lại Linh mấy lần, nhìn cô dường như tới tìm người liền nhiệt tình trả lời cô: “ Anh bạn này làm ở đây vốn chính là làm thay vị trí người bạn của cậu ta đang học đại học, chỉ làm một tháng thôi. Cô không biết sao?”. Bọn họ có nhiều chi nhánh, phần nhiều là bạn bè cùng học giới thiệu đi làm, cũng có người tốt nghiệp xong không học lên tiếp, dứt khoát trờ thành công chức.
"Không có. . . . . ." Tại sao cậu ấy không nói cho cô biết? Có thể là bởi vì bọn họ cũng không phải là quá thân quen thôi. . . . . . Cô có chút mất mát mà nghĩ, tâm tình đã


Teya Salat