Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3194 lượt.
đầu bồn tắm, hơi thở của anh, mạnh mẽ làm người khác bất an, anh gõ ngón trỏ vào bồn tắm bằng sứ vài cái, sau khi thu hồi tay để trước ngực, ” Dọn đi, ở cùng hắn?”
Trong lời nói Nam Dạ Tước, vẫn chưa xuất hiện dấu hiệu giận dữ.
“Tôi sẽ đem mẹ về nhà.”
Nam nhân chỉ nhìn chằm chằm cô, Dung Ân ngẩng đầu, bộ dạng anh cười nhưng không cười, ” Mấy ngày nữa, tôi sẽ chuyển đi.”
“Tôi có nói đồng ý sao?”
Dung Ân vẫn chưa nghĩ đến Nam Dạ Tước sẽ có đáp án như vậy, cô run rẩy, mày nhíu lại, ” Lúc ấy chúng ta đã giao ước, chờ mẹ khỏe lại, tôi liền rời đi.”
” Tôi cũng nhớ rõ đã từng nói, chỉ có tôi chơi đùa chán, cô mới có thể đi.”
“Nam Dạ Tước, lời anh nói, cũng không tính sao?” Dung Ân đáy mắt giận dữ.
“Ân Ân, cô tự cho là mình thông minh.” Nam Dạ Tước nghiêng người đứng dậy, bọt nước văng lên mặt Dung Ân, “Cô cho là, mẹ cô có chuyển biến tốt, là cô có thể đi đúng không? Quả nhiên không hề lo nghĩ về sau sao.”
“Nếu tôi nhất định đi?” Cô trong mắt kiên định, cố chấp hạ quyết tâm.
Nam Dạ Tước đáy mắt tươi cười lạnh lùng, ” Cô hẳn biết rõ, nếu tôi không buông tay, cô có chạy đằng trời.”
Sắc mặt Dung Ân tối sầm lại, chỉ có một chút ánh sáng, dường như cũng biến mất không thấy.
“Có điều, nếu cô đáp ứng điều kiện của tôi, tôi sẽ để cô đi.”
“Điều kiện gì?” Dung Ân ngẩng đầu, đáy mắt dấy lên ngọn lửa.
Điều kiện này, anh biết Dung Ân không đồng ý, mà Nam Dạ Tước cũng chỉ nói vậy để dập tắt hi vọng của cô, ” Sinh cho tôi một đứa con, tôi sẽ để cô đi.”
Dung Ân nhíu mày, lúc này đem khăn mặt bỏ xuống, đứng dậy.
Bọt nước theo da thịt nhẵn nhụi chảy xuống, cô nâng một chân chuẩn bị ra ngoài, cổ tay lại bị nam nhân nắm chặt, dùng một chút lực, Dung Ân liền ngã quỵ giữa hai chân Nam Dạ Tước.
Hai đầu gối đập vào bồn sứ run lên.
“Thế nào, cô không bằng lòng sao?” Nam Dạ Tước nhíu một bên mày.
” Nam Dạ Tước, chơi đùa người khác như vậy không tốt sao? Anh sẽ dễ dàng để người khác mang thai con anh sao?” Dung Ân biết trong lòng anh khó xử, hơn nữa, cô cũng chưa từng có ý nghĩ như vậy.
“A—-” Nam Dạ Tước đè eo Dung Ân dưới tay, dùng sức cấu véo da thịt cô, môi mỏng khẽ mở, cắn trước ngực cô, anh tức giận Dung Ân phó mặc hoàn toàn không phản ứng, anh muốn làm cô kích động cùng anh, ở nơi giao hợp, gắt gao chống đỡ 1 chỗ, Dung Ân thậm chí còn cảm nhận được anh trong cở thể mình rung động.
Sau khi mở miệng thở dốc, nam nhân buông tay ra, một tay để cô ra, đứng lên. < phủ phàng quá >”< !!!>
Dung Ân ngã ngồi trong bồn tắm, Nam Dạ Tước không coi ai ra gì đứng lên tắm, bọt nước văng đến người Dung Ân, cô nhấc hai vai, chôn đầu vào sâu giữa đầu gối.
Sau một hồi, Dung Ân mới đứng dậy tắm sạch, lúc đi vào phòng ngủ nam nhân đã nằm trên giường, thấy cô lại, lạnh nhạt nói ” Uống thuốc đi.”
Cô ngồi ở mép giường, lấy ra trong tủ một viên thuốc, không cần nước, nhét vào trong miệng.
Hương vị kích thích đầu lưỡi, Dung Ân nuốt xuống, nhưng không nuốt trôi, miệng đắng nghét cô lại như không cảm giác, tùy ý để nó trong miệng.
Cánh tay còn lại của Nam Dạ Tước, sau khi quay Dung Ân hướng về phía mình, hôn tới, đầu lưỡi tách môi cô, mới vừa xâm nhập, lập tức rút ra.
“Phi!!! Cái gì vậy?” Nếm đắng nghét, tay phải nam nhân kềm chặt cằm cô, hai ngón tay bóp chặt hai má, mắt cô hé miệng.
“Cô không nuốt?” Nam Dạ Tước giọng nói lạnh nhạt.
Dung Ân trong thấy trong mắt anh phẫn nộ cùng châm chọc, lập tức đẩy anh ra, ” Anh cho là, tôi cố ý không nuốt xuống?”
“Nếu không phải thì ?”
Trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy nhói, ánh mắt ngoài nghi như vậy, so với bất kì lời nói ác độc nào đều có sức đả thương người, miệng đắng, đã tính không được gì, vậy thì, nhỏ nhặt không đáng nói.
Đang lúc giằng co, Dung Ân bỗng nhiên cầm lấy lọ thuốc trên bàn, sau khi đổ hết ra, một tay cầm ly nước, cô không xem qua mấy chục viên thuốc, nhắm mắt lại, nuốt hết vào bụng.
Dường như, chỉ có như vậy mới có thể chứng minh, cô khinh thường việc sinh con cho anh.
Bàn tay bị đập mạnh, Nam Dạ Tước giận dữ, đoạt lấy ly nước trong tay cô ném tới vách tường, “Dung Ân, cô làm như vậy cho ai xem? Thân thể của cô, nếu muốn vứt bỏ, không cần làm trò trước mặt tôi.”
Nam Dạ Tước tức giận không ít, trên cánh tay được băng bỏ bắt đầu rỉ máu, mặc kệ anh ta có muốn không, nhưng với Dung Ân mà nói, mang thai con của anh, khiến cô ghét bỏ như vậy sao?
” Nam Dạ Tước, nếu chúng ta có thể sống rời khỏi đây, sau này không cần cãi nhau nữa, được không?”
Trong sơn động, thân mật gần gũi như vậy, phảng phất còn rõ ràng trước mắt, vì sao sau thi thoát khỏi hiểm cảnh, lại tổn thương nhau vô cùng sâu sắc tới vậy?
Những viên thuốc, văng tung tóe dưới đất, màu trắng như đóa hoa Sơn Chi, Dung Ân ngồi xổm xuống, nhặt từng viên từng viên bỏ vào lọ, viên cuối cùng, cô trực tiếp bỏ vào miệng, lại cầm lấy ly nước, nuốt xuống bụng.
Nhìn thấy yết hầu Dung Ân nuốt xuống, Nam Dạ Tước không biết vì sao, trong lòng lại bế tắc khó chịu, anh cảm giác được toàn th