Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3220 lượt.

vụ cũng phải hiếu kì ngẩng đầu lên.
” Tại sao? ” Nam Dạ Tước nhẹ nhàng hỏi
Dung Ân dùng sức nắm lấy ngón tay, những vật khác cô có thể miễn cưỡng mình nhận lấy, nhưng …..
Ngón tay Nam Dạ Tước vuốt thẳng ngón tay của cô vài cái, chiếc nhẫn anh có ý muốn lấy xuống, Dung Ân đã tháo ra, trong lòng không hiểu, liền dùng đồ đạc của mình đeo lên cô.
“Yên tâm đi, đây chỉ là đồ trang sức mà thôi, không có ý gì khác “
Dung Ân vẫn kiên trì đi trước ” Vậy mua dây chuyền đi “
“Được ” Nam Dạ Tước buông tay cô ra, đang lúc Dung Ân nghĩ thầm tại sao anh lại dễ dàng như vậy, anh lại tiện tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ lấy ra một vật, ” Vậy cái này đi “
“Cái này ….. ” Người bán hàng lộ vẻ khó xử ” Cái này tiểu thư đeo vào chỉ sợ khó coi “
Dung Ân nhìn theo thấy một sợi dây chuyền to bằng ngón tay, nếu đeo nó có thể sẽ làm gãy cổ của cô. Lúc cô phân tâm, anh liền kéo tay cô tới, đem chiếc nhẫn kim cương lúc nãy đeo vào ngón tay áp út của cô.
Dung Ân nhìn qua chiếc nhẫn sáng chói, suy nghĩ mơ hồ, cái gì cũng đã mất vị trí này, còn có cái gì tốt để kiên trì đây?
“Thích không? ” Anh tiến gần lại tư thế thân mật.
“Thích ” Dung Ân bị chiếc nhẫn lấp lánh làm chói mắt, cô nắm tay lại, lấy tay từ trên cái quầy để xuống hai đầu gối.
Thừa lúc Nam Dạ Tước đi trả tiền, cô xoay chiếc nhẫn vào trong lòng bàn tay, trên ngón tay chỉ còn lưu lại một vòng tròn. Lúc nắm chặt tay, có thể cảm giác được viên kim cương kia đâm vào ngón tay rõ ràng.
Nửa ngày trôi qua, nếu không phải là người biết chuyện, nhất định nghĩ bọn họ là một cặp tình nhân hạnh phúc.
Màn đêm buông xuống đầy sao, trên phố mua bán náo nhiệt, phồn hoa, đông nghẹt người, nước trong hồ phun tung tóe lên trên mặt, cảm giác lạnh ngắt, Nam Dạ Tước kéo tay Dung Ân chìm vào trong đám người, cái cảm giác bình thường này làm cho người khác cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
” Anh ơi, mua một đóa hoa đi, chị ấy nhìn xinh đẹp như hoa vậy, mua một bông đi. ” Một đứa nhỏ khoảng 10 tuổi ôm vài chục đóa hồng đến bên cạnh bọn họ, những đứa trẻ bán rong như vậy có ở khắp nơi.
Nam Dạ Tước dừng bước, Dung Ân thấy anh dừng lại, liền nghĩ chắc hôm nay đầu óc anh có vấn đề, không ngờ rằng, anh không những đứng lại, còn khom người hỏi, ” Bao nhiêu một bông?”
Môi mỉm cười, dịu dàng, lễ độ, khiến người khác không khỏi chú ý.
Cô bé thấy thế, mắt sáng lên, rút hoa đưa tới trước mặt anh, ” Anh, năm đồng một bông.”
“Được.” Dung Ân thấy aanh lấy ví la, tiện tay rút một tờ tiền 100 đồng đưa cho co bé, lấy một bông hồng đưa cho Dung Ân, ” Tặng cô.”
“Cảm ơn anh.” cô bé cười ngoác miệng, khuôn mặt vì lạnh đỏ hồng lên, tinh thần phấn chấn, “
“Anh à, hoa anh lấy cũng không nhiều tiền như vậy, một trăm đồng mua hết chỗ này rồi.”
Nam Dạ Tước cười lắc lắc đầu, đứng dậy, ” Đứng ở đây, ở trên dường thấy có ai nắm tay nhau, thì đưa cho họ một bông, tiền còn lại cho ngươi.”
“Thật không?”
“Ta không gạt ngươi.”
Cô bé lập tức nhận lấy, đề vào túi, còn lo lắng vỗ vỗ vài cái, ” Cảm ơn anh chị, anh là người tôt nhất trên đời, chị là người xinh đẹp nhất trên đời…”
Dung Ân nhìn cô bé nhảy chân sáo đi xa, tâm tình cũng tốt lên rất nhiều, hoa hồng trong tay mở rất đẹp, tuy rằng chỉ có một bông, so với trăm hoa đua ở đẹp hơn rất nhiều.
Nam Dạ Tước lại kéo tay cô đi, liền thấy cô bé kia đang tặng hoa cho mọi người thật, cô cười, mắt sáng lên.
Một tay ôm lấy bả vai cô, anh trêu chọc nói, ” Sớm biết mấy bông hoa có thể mua được cô, tôi cũng không phải lãng phí nhiều tiền như vậy.”
Dung Ân cười cười, ngay cả nói chuyện, bọn họ còn không hiểu nhau, không hiểu được cô, cũng là chuyện bình thường.
Nam Dạ Tước chọn một nhà hàng trên tầng cao nhất của khách sạn 23 tầng để dùng cơm, có thể xem cảnh đêm.
Gió đêm thổi tới, thời tiết vốn nên giá lạnh, nhưng ở đây, Dung Ân lại không cảm thấy lạnh, ánh nến trên bàn tôn lên vẻ đẹp của hoa văn trong chén, bốn phía đều là ánh nến, cảm giác thật ấm áp.
Bồi bàn rót rượu cho hai người Dung Ân nhớ tới lời bác sĩ dặn dò, liền dời cái li ra chỗ khác ” Tôi muốn uống chút nước “
Đứa bé này, mặc dù cô không muốn nó nhưng ít nhất lúc này cô vẫn cần bảo vệ nó
Nam Dạ Tước không nghi ngờ gì, kêu bồi bàn đổi đồ uống, gió mát thổi vào mặt, xa xa có tiếng đàn violon du dương, những chỗ như thế này quả thật rất xa hoa và lãng mạn.
Xuyên thấu qua li nước, Dung Ân nhìn thấy nước trái cây màu cam ở bên trong, cô giơ li lên, chỉ thấy đối diện Nam Dạ Tước cũng giơ li rượu lên, xuyên thấu qua li rượu nhìn thấy cô.
Cổ tay Dung Ân khẽ nghiêng cùng anh cụng li, nam nhân tươi cười mê hoặc ” Có chuyện gì đáng để chúc mừng? “
” Vì anh đã vượt qua được tối hôm qua “.
Nam Dạ Tước tư thái ưu nhã, khẽ nhấp môi, anh mỉm cười, nửa bên gò má hiện lên lúm đồng tiền, khẽ nhướn mày ” Vì chút chuyện nhỏ này sao? “
Dung Ân vốn muốn nói là ăn mừng có thể sớm rời đi, nhưng khi đôi mặt với ánh mắt của Nam Dạ Tước vẫn là nên đem lời này nuốt xuống, khó khăn lắm mới có chút ấm áp nên để nó kéo dài lâu một chút.
” Ân Ân ở bên cạnh tôi