XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3232 lượt.

, tôi sẽ cho tất cả những gì cô muốn “.
Dung Ân liền giật mình, cô hơi thấp thỏm nhìn chén rượu, ” Nam Dạ Tước, tôi ở bên cạnh anh, chỉ biết chọc giận anh, hà tất phải như vậy? “
Đột nhiên nghe anh nói như vậy, cả trái tim cô không khỏi lơ lửng, ” Huống chi anh có biết bao nhiêu cô gái ở bên ngoài, ở công ty anh lại có Hạ Phi Vũ, giao dịch của chúng ta lúc đó đã đến lúc nên chấm dứt, tôi hi vọng anh không lật lọng “.
Nam Dạ Tước liếc gương mặt phía trước, nó vẫn còn như lúc mới gặp, sáng rỡ quật cường như vậy, nếu nói là có gì đặc biệt hấp dẫn anh ta, cũng không thể nói được, ” Ân Ân như ngày hôm nay không tốt sao? Cô muốn vui vẻ, tôi cũng có thể cho cô “.
Dung Ân buông chén rượu, trong ánh mắt đen nháy như sao trời, có vẻ sáng long lanh ” Đối với tôi mà nói, cái gì là vui vẻ anh biết không? “
Nam Dạ Tước năm ngón tay nhẹ cầm li rượu, ngón trỏ ở mép li mân mê vài cái ” Như thế nào, cô còn muốn anh ta, có phải tôi không cho các người ở cùng một chỗ, cô nhất định canh cánh trong lòng? “
” Nam Dạ Tước anh ngay cả trong tim tôi muốn gì, anh cũng không biết, dựa vào cái gì nói cho tôi vui vẻ? “
“Diêm Việt, tôi tạm thời không đụng tới anh ta, coi như đây là điều kiện, cô, ở bên cạnh tôi, đến khi tôi chán mới thôi. ” Nam Dạ Tước nói chuyện lưu loát, bọn họ bắt đầu vốn chỉ là giao dịch, thêm một lần nữa, có gì phải sợ?
Dung Ân mặc dù cười, nhưng trong mắt bi thương, đến khi anh và cô hủy bỏ giao dịch sẽ còn sót lại nhưng thứ gì đây.
” Chuyện của Diêm Việt tôi không muốn can thiệp, tay Dung Ân để trên đầu gối rồi buông xuống, sau khi suy nghĩ nhẹ ngẩng đầu lên quyết định bất cứ giá nào cũng phải thử một lần ” Anh đã nói nếu tôi sinh cho anh một đứa con, anh sẽ để cho tôi đi đúng không? “
Anh nhấp rượu, khóe môi nhếch lên, mắt sáng như đuốc, dường như cân nhắc lời Dung Ân nói ” Mặc dù tôi đưa ra điều kiện như vậy, tôi cũng sẽ đáp ứng? “
Dung Ân nhẹ xoa bụng ” Anh đã nói, chẳng nhẽ không nhận sao? “
” Ân Ân vì rời xa tôi, cô đúng là không từ bất cứ thủ đoạn nào ” Anh tự rót rượu, giọng nói châm chọc
Dung Ân ngẫm nghĩ một lát vẫn có ý định nói ra tình hình hiện tại, vừa muốn mở miệng, anh đã nói trước một bước ” Bình thường chúng ta tránh thai tốt như vậy, sao mà có thể mang thai được, hơn nữa ……”
Nam Dạ Tước nghiêng mặt ngước lên, khóe môi giương cao, chậm rãi.
Kiểu cười tà ác đó làm Dung Ân không khỏi lạnh thấu xương.
” Nói cái gì nữa? ” Cô tiếp lời của anh
” Nói sau, Ân Ân cô thật sự ngây thơ, tôi chỉ thuận miệng nói như vậy thôi, trừ phi Nam Dạ Tước tôi tự mình muốn có con, nếu không ai cũng đừng nghĩ tự mình quyết định “
Anh chồm người tới, môi mỏng thì thầm bên tai Dung Ân, hơi thở nóng bỏng trên làn da non mịn của cô ” Cô gái ngốc, có con, cô càng không thể đi nếu như tôi muốn có con, tuyệt nhiên không để nó là đứa con ngoài giá thú! “
Nam Dạ Tước thân thể cao to trở về chỗ ngồi, tay Dung Ân đặt ở bụng không khỏi nắm chặt, cô cảm giác được, toàn thân mình đều đang run rẩy, vô hồn.
” Ân Ân, ” bàn chân Nam Dạ Tước khẽ chạm chân cô ” Cô không phải là ngu ngốc muốn sinh cho tôi một đứa con chứ? “
Dung Ân cảm giác được bụng co thắt lại, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, một chút tung tăng như chim sẻ còn sót lại, đã vô tình bị dập tắt, hôm nay, cả trái tim đều phiền muộn, cùng tuyệt vọng lấp đầy, cầm lấy li rượu uống một hớp liền bị sặc ” Nếu dùng phương thức này để rời đi, tôi quả thật, rất ngu xuẩn. “
Mỗi một lần lừa mình, dối người cô luôn luôn làm rất hoàn mĩ
Dung Ân tự nói với chính mình không có việc gì, cô vốn không nghĩ sẽ dùng đứa con làm điều kiện rời đi, tròng mắt cô dịu dàng nhìn xuống bụng, nhưng phải làm gì với đứa bé này đây?






Nam nhân này, điều khiển mọi thứ.
Nam Dạ Tước yên lặng nhìn về phía Dung Ân, nghĩ thầm, cô đã nghĩ đến chuyện này, nên mới thăm dò như vậy, chẳng qua, đứa bé này gánh nặng quá lớn, nếu không phải đã xác định tình cảm của mình, Nam Dạ Tước sẽ không để cho ai mang thai con của mình.
Dung Ân cắt miếng thịt bò trước mắt thành nhiều mảnh, từng miếng đút vào trong miệng, mùi dầu mỡ xông thẳng vào, cô ăn quá nhanh, một lá lại phun ra hết.
“Khụ khụ ——”
Dung Ân cúi đầu, tóc che trên mặt lộn xộn, trong trường hợp này, chỉ sợ không có ai sẽ ăn như cô để bị như vậy.
Anh nhíu mày, thần sắc đó giống nhu là nghe được điều gì đó nực cười, trốn tránh, ” Ân Ân, vân đề này, cô không nên hỏi tôi.”
Dung Ân uống hết ly nước, cảm giác được miệng chua xót được bị ngọt hòa tan một chút, ” Chúng ta, giống nhau.”
Trong lòng anh, không có cô. Từ đầu, Nam Dạ Tước chỉ vui đùa mà thôi, mặc dù anh đối bới Dung Ân rất khác, nhưng, kế quả cuối cùng, cô đều giống nhữ cô gái khác.
Trong lòng cô, cũng không hề có anh. Nhưng mà, có thật như vậy không?
Trong lòng bàn tay, chiếc nhẫn kim cương cắt xước tay đau nhói, Nam Dạ Tước không biết đã đứng dậy từ lúc nào lại ngồi xuống bên cạnh cô, anh ôm Dung Ân trước ngực, khuôn ngực rắn chắc ôm ấp kề sát lư