Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3310 lượt.

ói dường như được rống ra.
“Việt, em muốn giúp anh, em đến gần hắn, em muốn lấy được CD kia (CD quay lén bằng chứng hại giám đốc Lý ấy) , nhưng là, bị hắn phát hiện, Việt, hắn thật đáng sợ, hắn không phải là người, hắn là ác ma. . . A —— a —— ” Tư Mạn vươn ra hai tay gắt gao níu lấy tóc của mình, từng nhúm từng nhúm giật xuống, thân thể gầy yếu trong ngực Diêm Việt co rúm lại, đau đến không muốn sống.
“Tư Mạn! ” Diêm Việt hai tay nắm chặt lấy mặt của cô, làm cho cô mặt đối với mình, “Làm sao em biết chuyện CD?”
“Em, em trong lúc vô tình nghe được anh cùng người khác nói chuyện, Việt, em rất sợ…”
Dung Ân đứng ở cách đó không xa, lại có thể rõ ràng nhìn thấy đáy mắt Diêm Việt khác thường, hiển nhiên, là anh đau đớn, cảm giác được rõ ràng cái gì gọi là bất lực. Anh ôm chặt Tư Mạn vào trong ngực, đôi mắt màu trà đó, đã có thể nhìn thấy chút hơi nước.
Đối với lời Tư Mạn nói, Dung Ân không một chút hoài nghi.
Nam Dạ Tước là ai chứ, anh ta có cái gì làm không được?
Tư Mạn thân bại danh liệt, nhưng bên trong từ điển của anh, đó chỉ là một sự trừng phạt nho nhỏ.
Rõ ràng là mùa hè nóng nực như thiêu đốt, Dung Ân lại cảm giác toàn thân toát mồ hôi lạnh, nếu anh biết trước đây là do cô không từ thủ đoạn để rời đi, không biết anh, sẽ dùng phương thức nào trừng phạt cô?
Dung Ân không dám nghĩ, chẳng qua là an ủi mình, anh không thể nào biết được.
Diêm Việt mang Tư Mạn không kiểm soát được tâm tình trở về trong phòng, Dung Ân cảm thấy ở lại nữa, cũng là dư thừa, cũng không chào tạm biệt hai người, cô liền rời đi.
Bên trong Ngự Cảnh Uyển, mặc dù Dung Ân đã đi, nhưng Nam Dạ Tước vẫn không có đuổi việc Vương Linh, anh thỉnh thoảng về ăn cơm nhà, nên muốn giữ cô lại.
Tháng tám nắng gắt như lửa, bên ngoài nóng như một lò lửa, cây cối khô khốc không sức sống, nhưng bân trong phòng khách rộng lớn, máy lạnh được mở với nhiệt độ thấp, cái nóng trong người bỗng chốc mất đi.
Vương Linh đem súp đặt lên bàn cuối cùng, ” Cậu chủ, món ăn đã đủ.”
Nam Dạ Tước gật đầu, hai mắt nhìn lên, quét qua người cô đang cúi xuống, lộ ra sợi dây chuyền trên cổ, vật này, anh vẫn còn nhớ, là do anh chọn mua xong đeo lên cổ Dung Ân.
“Sợi dây này, ở đâu ra?”
Vương Linh sợ run lên, Dung Ân ban đầu đã dặn dò, không được đeo trước mặt Nam Dạ Tước, nhưng là ngàu hôm qua ra ngoài uống rượu mừng, hôm nay quên tháo xuống.
Nam Dạ Tước nghiêm mặt đặt đũa xuống, thấy bộ dạng này, Vương Linh nào dám giấu giếm, ” Cậu chủ đừng hiểu lầm, là Dung Ân tiểu thư tặng cho tôi, lúc trước, chị ấy bỏ đi rất nhiều đồ, tôi không nỡ vứt, liền lén cầm về nhà.”






Nam Dạ Tước hai tay chống trên mặt bàn, hai tròng mắt sắc bén quét về một phía.
“Nếu là cô ấy cho cô, thì là của cô rồi.” giọng nói anh u ám, anh mua nhiều đồ cho Dung Ân như vậy, cô không quý trọng, tùy tiện cho người khác, anh tất nhiên cũng không thể nói gì.
“Cậu chủ, Dung tiểu thư là người tốt.” Vương Linh thấy anh không vui, lại nhớ lúc trước Dung Ân đối với cô thật tốt, lien62voi65 vàng nói tốt cho cô.
Nam Dạ Tước nhấc một cái chân thon dài, nửa người trên dựa vào phía sau, ” Thật sao, tốt như thế nào?”
” Dung tiểu thư gương mặt luôn ôn hòa nhã nhặn, chị ấy nói nhiều đồ như vậy chị ấy cũng không thể mang đi cũng không dùng đến, để lại cho tôi rất nhiều, đêm đó cô ấy thu xếp đồ đạc, tôi cũng không biết anh muốn để cô ấy đi, nếu không, tôi sẽ trò chuyện với cô ấy thật nhiều…” Vương Linh cho rằng , Dung Ân đêm đó hết sức đau khổ, thử nghĩ xem, chính người đàn ông mình yêu đuổi mình đi, có người phụ nữ nào chịu đựng được?
Không muốn ăn một chút gì nữa, Nam Dạ Tước đứng dậy đi tới phòng ngủ, sau khi Dung Ân đi, nơi này lại cảm thấy vắng lạnh gấp bội, tất cả dấu vết của cô đều bị tẩy rửa sạch sẽ, tinh tế nhớ lại, một chút cảm giác quen thuộc cũng không có.
Nam Dạ Tước dang rộng người nằm trên giường lớn mềm mại, ánh mặt trời nóng bỏng bị chắn ở ngoài, không ngăn được những tia nắng nhỏ nhoi len lỏi vào, anh đưa tay gối ở sau ót, khẽ neng6 tay, phảng phất có thể nhìn thấy bóng lưng gầy kia đang uốn éo trên ban công, cô đứng dậy, giống như gấu koala treo ngược người xuống, nói, ” Tôi nhàm chán chết thôi… Nam Dạ Tước, anh nuôi tôi.”
Anh muốn nuôi cô, cho cô một cuộc sống thật sung sướng, anh muốn quý trọng, nhưng hết lần này đến lần khác, Dung Ân đều không biết quý trọng.
Có nhiều thứ, phiền chán, liền bị Nam Dạ Tước đá một cước đi rất xa, kiếp này không muốn nhìn thấy nữa, anh nhắm mắt lại, ngẫm lại, cũng chỉ là một người đàn bà thôi, cần gì phải vắt óc nghị ngợi nhiều như vậy.
Đang nằm trên giường, anh bật dậy, vết sẹo như con rết dữ tợn trong lòng bàn tay nhưng lại không phá hỏng bàn tay tinh xảo của anh, ngược lại, lại tăng thêm mấy phần lạnh lùng.
Mở ngăn kéo ra, trong lúc vô tình thấy hộp trang sức trong góc khuất, Nam Dạ Tước cầm nó trong lòng bàn tay, tiện tay mở ra, bên trong trống rỗng, những thứ trang sức kia đều đã bị Dung Ân mang đi.
Anh nhếch miệng cười, thậm chí