Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3164 lượt.
cũng không dám nhiều lời sao, núp ở góc như người tàn hình vậy”.
“Ân Ân, không có cách khác, đây chính là thực tế, lúc đối mặt với tình địch, có mấy người đàn ông dám đứng ra đây? ” Lý Hủy xem thường, khóe miệng bất đắc dĩ mỉm cười.
“Không đúng”. Dung Ân cắn chiếc đũa, mới vừa muốn nói gì, liền lắc đầu, “Thôi đi, lúc duyên phận đến, có muốn ngăn cản cũng không được”.
Lúc đi ra, trước mặt có rất nhiều dĩa gia vị, Lý Hủy đem món ăn bỏ vào, “Bơ đậu phộng, cậu thích”.
Hai người vừa nói vừa cười, ăn xong, Dung Ân lấy vì ra, chuẩn bị trả tiền.
“Keng ~~”
Thình lình, thứ gì rơi xuống đất. Lý Hủy vội khom lưng nhặt, “Oa, một chiếc nhẫn , Ân Ân cậu thật sơ ý, đồ vật quýnhư vậy mà tùy ý đặt ở trong ví tiền!” Lý Hủy đem cái nhẫn kia cẩn thận chu đáo đưa đến trước mặt Dung Ân.
Cô nghĩ thầm, trong bóp cô khi nào có chiếc nhẫn này?
Dung Ân ngẩng đầu, ánh mắt tự nhiên mà rơi vào kia cái nhẫn, ánh mắt của cô đột nhiên trợn tròn, “Này… Đây là…”
“Ân Ân, cậu làm sao vậy? ” Lý Hủy sắc mặt do dự.
Đây là nhẫn của Nam Dạ Tước, Dung Ân sẽ không nhận lầm, ngay lúc anh gặp chuyện không may kia, anh vẫn còn đeo trên tay.
Bóp của Dung Ân chưa từng có người chạm qua, bên trong có những thứ gì, cô so với ai khác cũng rõ ràng, lúc tan việc, cô còn muốn lấy thẻ ra, lúc ấy cũng không có cái nhẫn này, “Hủy, mới vừa rồi có người động tới đồ đạc của mình không?”
“Không có, sao vậy?”
“Cậu chắc không có người đụng tới sao? ” sắc mặt Dung Ân trắng bệch, hai tay run rẩy đặt ở trên đầu gối, không dám cầm lấy chiếc nhẫn.
“Không có đâu…”, Lý Hủy thấy thần sắc cô thay đổi, biết trong đó nhất định là có chuyện, “Ân Ân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? À, mình mới vừa rồi đi lấy đồ gia vị …”, cô chỉ hướng quầy phục vụ, nhưng cũng chỉ một lúc thôi.
Dung Ân nắm chặt ví trong tay, trên trán không biết là bởi vì nóng hay còn là nguyên nhân gì khác, toát ra một tầng mồ hôi hột mịn chảy xuống, “Hủy, chúng ta đi thôi”.
Thần sắc cô bối rối, lúc đứng dậy làm đổ chén đồ uống, Dung Ân đem ví tiền cùng điện thoại di động bỏ vào trong túi xách, vội vã đi tới quầy thanh toán.
“Ân Ân, cậu chờ mình một chút ~~” Lý Hủy chạy chậm đuổi theo, ra khỏi quán ăn liền kéo tay cô, “Này, chiếc nhẫn của cậu cầm lấy”.
Lý Hủy đem chiếc nhẫn trong tay giao cho Dung Ân, cô giống như cầm lấy củ khoai nóng phỏng tay không biết làm sao, trên mặt nhẫn có hoa văn đơn giản, Nam Dạ Tước nói đó là độc nhất vô nhị.
“Hủy, cậu có biết đồ này của ai không?”
Lý Hủy sắc mặt nghiêm trọng, “Là của người nào sao?”
Buồn bực chặn ngang ngực Dung Ân , cô mở lòng bàn tay ra rất nhanh giơ lên, ánh mắt toát ra thần sắc phức tạp nói, “Nam Dạ Tước.”
Lý Huỷ kinh ngạc, thiếu chút nữa kinh hô ra tiếng, “Vậy làm sao hiện tại lại xuất hiện bên trong ví của cậu?”
Dung Ân cắn môi dưới, lúc buông ra, dấu răng rõ ràng ẩn hiện, “Tôi cũng không biết.”
“Ân Ân, mau trở về đi thôi”. Lý Hủy nhìn bốn phía xung quanh, thần sắc nghiêm trọng, lôi kéo Dung Ân đi tới giao lộ, Lý Hủy vốn định đưa cô trở về, nhưng Dung Ân nói không cần, tự thuê xe đi về.
Trên taxi, Dung Ân mở hai tay ra.
Chiếc nhẫn bạch kim ở trong lòng bàn tay phát ra ánh sáng lạnh, hai tay cô thu về, cảm giác được kim loại đâm vào da thịt, nguội lạnh vô cùng.
Tài xế chuyển hướng, lái xe đi vào đường nhỏ, “Đường này dễ đi, một hồi tới ngay a”.
Dung Ân mắt điếc tai ngơ, cúi thấp đầu.
Ngay lúc xe sắp tăng tốc, đuôi xe lại chợt bị đụng vào, Dung Ân đảo hướng cửa xe, cánh tay gắng sức khua đi qua, “Làm sao vậy?”
Tài xế nhìn về kính chiếu hậu, còn chưa kịp thắng xe, cú va chạm lạnh hơn lao đến.
Thân xe bị đụng phải ngã trái ngã phải, Dung Ân ở phía sau nhìn lại, chỉ thấy là hai ba cỗ xe màu đen trái phải áp tới, nhìn dáng dấp, cũng không phải là sự cố tình cờ. Ngực cô kịch liệt nhảy lên, bên trái xe một cái đòn mạnh mẽ nghiêm trọng, xe taxi quay cuồng ở ven đường, bốn cái bánh xe hướng lên trời.
Nửa người trên Dung Ân bị văng khỏi cửa sổ xe, cô chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, muốn mở mắt, nhưng mí mắt giống như là bị dính chặt khiến cho không còn sức lực. Tầm mắt bị chất lỏng sền sệt mơ hồ chảy qua, trên trán máu tươi nồng đậm theo lông mi cô chảy thẳng ở trên mặt, theo hai gò má ướt đẫm đỏ thẫm. Xe màu đen đã dừng hẳn, người đàn ông đi xuống mấy bước đi tới bên người Dung Ân.
Cô vắt chặt chân mày, thấy không rõ là ai liền ngất đi.
A Nguyên mắt lạnh liếc nhìn, từ trong túi quần móc ra một khẩu súng, đem họng súng đen ngòm nhắm ngay huyệt thái dương Dung Ân.
Cùng lúc đó, một chiếc xe thể thao hạng sang kêu gào từ đầu hẻm truyền đến, mọi người quay đầu lại, liền thấy một chiếc xe Bugatti màu trắng ngạo nghễ dừng ở ven đường, người đàn ông bước xuống toàn thân tàn bạo, che bóng đi tới, sắc mặt khó coi cực điểm, A Nguyên liền thấy viên kim cương tên tai trái người đàn ông, đảo mắt, anh cũng đã đứng ở trước mặt hắn.
Nam Dạ Tước lạnh lùng