Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343162
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3162 lượt.
ngắm nhìn Dung Ân, gương mặt tuấn tú trong nháy mắt như băng hàn đông lạnh cùng cực , con ngươi anh bén nhọn quét về phía A Nguyên, người kia chột dạ rời tầm mắt hướng khác, không dám nhìn ánh mắt của hắn.
“Chát ~~” Nam Dạ Tước một cái cái tát vung qua.
Mặt A Nguyên nghiêng sang một bên, khóe miệng tan vỡ, có mùi máu tươi ở trong miệng tràn ra tới, đây là Nam Dạ Tước lần đầu tiên động thủ đánh hắn.
“A Nguyên, cậu còn coi tôi là đại ca sao?” sắc mặt Nam Dạ Tước, phẫn nộ quát.
“Thật xin lỗi.”
Nam Dạ Tước thấy chiếc xe taxi kia lật nhào, vẫn còn nguyên vẹn, nửa người Dung Ân đã nhào ra ngoài, một cánh tay buông thỏng trên mặt đất, máu tươi trên trán trôi treo gương mặt chảy dài trên cánh tay.
Sắc mặt anh không thay đổi, chỉ là đôi mắt đen sâu thẫm u ám đi rất nhiều, ánh mắt của người đàn ông khẽ nheo lại, A Nguyên theo anh đã lâu, hiểu rõ đây là dấu hiệu anh đang tức giận.
A Nguyên cúi thấp đầu, tầm mắt dừng lại ở trên mặt Dung Ân, người phụ nữ này đúng là kiếp nạn của Nam Dạ Tước, “ Đại ca Đại ca, anh gặp chuyện không may là do cô ta làm hại, tại sao không để cho tôi giết cô ta?”
“Ồ, A Nguyên?” cô gái dừng lại, “ Làm sao anh lại quỳ gối ở đây, không phải là chịu phạt chứ?”
Người đàn ông ngẩng đầu, cô gái này hắn đã gặp qua mấy lần, quan hệ cùng Nam Dạ Tước cũng không đơn giản, hắn thậm chí từng nghĩ đến cô là chị dâu của bọn hắn, “ Dung tiểu thư.”
Dung Ái ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn thẳng người đàn ông “ Mặt của anh…Tước đánh anh sao??”
“Là lỗi của tôi.”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh ấy tại sao lại đánh anh…” A Nguyên là thân tín đắc lực của Nam Dạ Tước, anh sao lại vô duyên vô cớ ra tay đánh hắn.
Người đàn ông mặc dù chịu phạt, nhưng trên khuôn mặt cũng lộ vẻ không phục, “Đại ca bị cô ta làm hại còn chưa đủ sao? Dung tiểu thư, tôi thật không biết trong lòng đại ca nghĩ như thế nào, người phụ nữ kia chính là bò cạp độc, không, so với bò cạp còn độc hơn. Lần trước chúng tôi ở bến tàu gặp chuyện không may, cũng là vì cô ta bán đứng đại ca, trộm đĩa CD khi rời khỏi đây đem giao cho người khác, tôi chỉ vì tức giận quá, muốn giết cô ta, lại bị đại ca đi trước một bước ngăn cản…”
“Cái gì? Tước gặp chuyện không may chính là vì người đàn bà kia? Cô ta bây giờ ở đâu?” Dung Ái nhìn quanh trên mặt hiện ra vẻ tàn nhẫn cùng ác độc.
“Cô ta bị thương, được đại ca mang về ở trong phòng.”
“Anh ấy lại còn đem cô ta về?” tiếng nói Dung Ái đầy bén nhọn, trong mắt hiện ra sát khí.
“Dung tiểu thư, còn có chuyện đại ca trúng độc, ban đầu trong phòng bệnh chỉ có một mình cô ta, là cô ta trơ mắt nhìn tên y tá kia tiêm Angel beats cho đại ca…Hơn nữa, người chỉ thị làm việc đó chính là người yêu cũ của cô ta.” A Nguyên đối với Dung Ân quả thực là hận tới tận xương tủy, hồng nhan họa thủy, có cô ta ở đây một ngày, nguy hiểm ở bên cạnh Nam Dạ Tước cũng sẽ không biến mất, “ Tuy là sau đó đại ca nói cô ta không liên quan đến chuyện này, nhưng tôi từ đầu đến cuối không tin.”
“A Nguyên, cậu không có làm sai…đừng quỳ” Dung Ái đứng dậy, cánh tay muốn kéo A Nguyên dậy.
“Không, đây là đại ca phạt tôi..” A Nguyên tính tình cũng rất bướng bỉnh, quỳ gối từ đầu đến cuối ngay cả đầu gối cũng không có nhúc nhích.
Dung Ái vác túi xách đi vào sảnh chính, cô cởi giầy, thay dép đi vào, mới xuyên qua hành lang, đã nhìn thấy hai tên vệ sĩ canh giữ trước cửa phòng Nam Dạ Tước.
Cô bước đi nhanh hơn, vừa mới đi tới gần, liền thấy Nam Dạ Tước đi ra ngoài.
“Tước..” cô gái dựa sát vào, bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương khoác lấy khuỷu tay của người đàn ông “Làm cái gì vậy?”
“Em về rồi à.” Nam Dạ Tước liền nhìn gương mặt tinh tế của Dung Ái, bất quá chỉ mới 20 tuổi, đã biết cách ăn mặc phong tình vạn chủng. (lẳng lơ).
“Thành phố Bạch Sa thật tuyệt, nếu sớm biết như thế, lúc đầu thì em đã cùng anh tới” Dung Ái tựa đầu khẽ dựa vào đầu vai của người đàn ông “ Tước, trong phòng có ai không? Tại sao lại có vệ sĩ đứng ở nơi này??”
Gương mặt Nam Dạ Tước lộ vẻ mệt mỏi, thuận miệng trả lời “ Không có, mau đi ngủ đi”
Anh đứng dậy đi về hướng phòng khách, cánh tay ở trong lòng ngực cô gái cũng rút ra, Dung Ái đứng ở đàng xa, ánh mắt ở trên cửa quét một vòng, cô cười khẩy, biết Nam Dạ Tước đang nói dối. Ngón tay mảnh khảnh nắm chặt, cô làm bộ như không biết gì theo sát bước chân người đàn ông, “Em đang có hứng chơi, còn chưa muốn ngủ.”
Nam Dạ Tước nghiêng người dựa vào trên ghế sa lon, bộ dạng hoàn toàn mệt mỏi, TV bên trong phòng khách mở lên, người đàn ông ngửa mặt lên, từng đường nét trên gương mặt rất là mê người, Dung Ái đứng cách anh mấy bước, khóe miệng ban đầu rủ xuống không khỏi giương lên, cô đi tới trước sô pha, ngồi xuống, nữa người trên vừa lúc nằm ở trong khuỷa tay của Nam Dạ Tước.
Mùi nước hoa Chanel kinh điển chui vào trong mũi, mang theo dụ dỗ ám muội cùng mê hoặc, anh đã rất lâu không chạm qua phụ nữ, thật không phải là không muốn mà là…
Dung Ái hướng khuôn mặt tinh sảo đến trước mặt người đà