Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3129 lượt.
nghĩ, chỉ thấy đôi giày của mình ở đầu cầu thang cô không chút nghĩ ngợi xách nó lên, sau khi nhìn xung quanh bốn phía không có ai, lúc này mới rón ra rón rén đi xuống lầu.
Bởi vì hôm qua Dung Ân đã đi tham quan qua địa hình ở đây, cho nên biết được đại khái phương hướng, trong tòa nhà u ám tối tăm, trừ chiếc đèn tường mờ mờ, cũng không có ánh sáng nào khác. Cô dò đi tới cửa chính, thấy không có người, lúc này mới hấp tấp đi giày vào, cũng không quay đầu lại mà chạy ra ngoài.
Cô mặc chiếc áo ngủ mỏng manh, gió lạnh ở khắp nơi ùa vào, gần như đóng băng cô tại chỗ.
Mới xuống thềm đá, nhưng chỉ hai ba bước, không gian ban đầu u tối bỗng nhiên được ánh đèn chiếu sáng như ban ngày, Dung Ân sợ hãi quay đầu lại, chỉ thấy trong nhà từng phòng đều sáng đèn, trên mái nhà, còn có một dàn đèn lớn chiếu xuống, giống như đèn pha, soi rõ từng ngóc ngách trong vườn trong mắt người.
Dung Ân kinh hãi, vội vàng bỏ chạy.
Cô không chọn đường lớn, mà lách mình vào trong vườn trái cây bên cạnh. Những cây ăn quả ở đây mỗi cây đều rất cao, khi ẩn núp, không đến mức dễ dàng bị phát hiện..
Hai tay Dung Ân đẩy những chướng ngại trước mặt ra, lòng bàn chân bởi vì bị thương, cho nên khập khiễng chạy rất chậm, cô không rõ được phía sau có người đuổi theo hay không, nhưng cô không quan tâm được nhiều như vậy, đành phải liều mạng chạy bằng bất cứ giá nào.
Cánh tay chi chít vết xước, trên mặt cũng có vết máu, mắt rất đau, đầu tóc cũng tán loạn vô cùng…
Té ngã rồi, lại lập tức đứng lên, lúc này không có thời gian để dừng lại mà đau đớn.
Dung Ân chạy thật lâu mới ra khỏi khu vườn đó, phía trước là một bãi đất trống rất rộng, chỉ cần băng qua nó, là có thể đi đến bến tàu, lên thuyền trở về.
Dung Ân tăng tốc chạy tới, thân ảnh vừa lộ dưới ánh đèn, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng ầm ầm.
Cùng lúc đó, bên trên gió thổi thật mạnh, cảm giác giống như có lốc xoáy trên đỉnh đầu, mạnh mẽ thổi bay áo ngủ của Dung Ân, cô chỉ có thể miễn cưỡng giữ lấy vạt áo, mới có thể làm cho mình không quá thảm hại.
Bụi cuồn cuộn thổi rơi vào mắt Dung Ân, cô đau đến mức làm sao cũng không thể mở mắt ra được, cổ áo ngủ bị thổi mở, lộ ra áo ngực màu đen bên trong.
Thân thể trắng nõn lộ ra bên ngoài, Dung Ân lạnh đến run rẩy, tóc vừa bị thổi bay quật vào mặt, vừa đau vừa ngứa, cùng lúc giày vò tra tấn người.
Sau khi tiếng động cùng gió mạnh dần dần mất hẳn, Dung Ân mới dụi dụi mắt mở đôi mắt ra, lúc này cô mới phát hiện, dừng ở trước mặt mình, lại là một chiếc máy bay trực thăng.
Cửa khoang đã mở ra, nhưng không nhìn thấy ai đi ra.
Tay chân Dung Ân lạnh đến cứng ngắc, hai tay cô ôm lấy bả vai, lấy dũng khí tiến về phía trước, cô dừng lại trước cửa máy bay, vừa muốn mở miệng, đỉnh đầu liền có một bóng đen áp sát đến.
Bởi vì góc nhìn, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một đôi giày nam sáng lóa, ngay sau đó là quần tây màu đen, chậm rãi hướng lên trên…chính là chiếc cằm kiên nghị của người đàn ông, cùng với chiếc khuyên tai lóe sáng bên tai trái, sau đó…là đôi mắt dài hẹp mà u ám của người đàn ông.
Dung Ân há to miệng, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Hai tay người đàn ông mở ra, động tác nhanh nhẹn từ trên phi cơ xuống, tóc ngắn màu nho, càng phát ra khí chất hắc ám, ánh mặt trời dường như cũng vì sự xuất hiện của người đàn ông này mà tập trung đến, chiếu rọi sau vóc dáng cao ráo của anh.
Khóe miệng Nam Dạ Tước giương lên, nhưng không hề có chút ý cười, trái lại, có vẻ âm mị mà nguy hiểm, hơi thở quanh người cũng u ám không khác gì địa ngục, lạnh đến mức làm cho người ta run rẩy.
Người đàn ông chăm chú nhìn Dung Ân.
Bên trong đôi mắt đối điện, con ngươi u ám càng sâu thêm.
Anh không thể diễn tả được vẻ mắt của Dung Ân lúc này, cô chỉ là kinh ngạc nhìn anh, quên mất sợ hãi, quên mất kinh hoảng, quên luôn vẻ mặt của mình bất luận như thế nào, giống như một hình nộm, con mắt vô thần.
Anh tiến đến, Dung Ân muốn lùi lại, nhưng hai chân nẵng như chì, ngay cả chút sức lực di chuyển cũng không có.
Cô nhìn người đàn ông đi tới, ngọn đèn chói mắt lúc đầu bị anh che lại sau lưng, Nam Dạ Tước giơ tay phải lên, định sờ lên mặt cô gái.
Năm ngón tay thon dài mở ra, giống như một tấm lưới khổng lồ.
“A ——” Cô giống như lànhìn thấy quỷ hất bàn tay Nam Dạ Tước ra, ánh mắt hoảng sợ, xoay người bỏ chạy.
Người đàn ông giật mình, không ngờ được cô sẽ phản ứng như vậy, xem ra từng việc liên tiếp, quả nhiên hù dọa cô đến sợ rồi.
Dung Ân vẫn không chọn đường lớn, như trước chui vào vườn cây, toàn bộ sức lực của cô đều dồn lên hai chân, cô thậm chí còn không rõ vì sao mình muốn chạy, chỉ biết đó là Nam Dạ Tước, về phần là người hay quỷ, cô cũng không có thấy rõ.
Cô nghe thấy có tiếng bước chân cùng bước tới, càng ra sức chạy. Tiếng động kia ở ngay phía sau cô, Dung Ân la hét, cả người lảo đảo tiếp tục chạy như bay.
Nam Dạ Tước giữ chặt cánh tay cô, nhẹ nhàng kéo cô vào trong ngực mình.
Lồng ngực kia, rất ấm áp. Nhưng mà Dung Ân chỉ biết giãy dụa, không có thời gian cảm nhận, Nam Dạ Tước ôm lấy eo cô đem cả