XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3125 lượt.

ết Diêm Việt, giữa chúng ta khi đó sẽ không biến thành như vậy, tôi không thể để anh ấy chết oan uổng, cho dù anh đối xử với tôi tốt như thế nào cũng vô dụng, trong lúc đó ngăn giữa chúng ta chính là một mạng người!” Dung Ân cất cao tiếng nói, hốc mắt phiếm hồng.
Người đàn ông nhìn chằm chằm khuôn mặt dưới thân, những việc anh làm, cũng là vì muốn tốt cho cô, anh sớm nên ý thức được, Dung Ân sống, nhưng mầm mống thù hận trong lòng kia lại càng khắc sâu, mọi giá,, cuối cùng, cũng chỉ là muốn anh tự mình thừa nhận..
“Em muốn biết Diêm Việt chết như thế nào không?”
Nam Dạ Tước nghiêng người, ánh mắt đối diện với Dung Ân, thật ra, cái gọi là sự thật cho dù có nói với cô, cô cũng không tin.
Tầm mắt Dung Ân nhìn vào người đàn ông, cô trợn mắt lên, không hiểu sao lại bắt đầu hoảng loạn “Anh nói như vậy là có ý gì? Anh ấy không phải là bị anh…”
“Không, hắn là bị em chính tay hại chết.”
Dung Ân để tâm nhất, chính là cái chết của Diêm Việt, người đàn ông cười gợi lên, sự trừng phạt tàn khốc nhất đối với cô, đơn giản chính là như vậy.
“Nam Dạ Tước, anh quá hèn hạ!”
“A,” người đàn ông cười yếu ớt, miệng ghé đến bên tai Dung Ân, “Trước đây khi tôi vào phòng bệnh của hắn, chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều, tôi nói cho hắn biết, chúng ta quen nhau như thế nào, em ở trong lòng hắn hoàn mỹ như vậy, lại là gái ở Cám Dỗ. Sau đó, em bán mình cho tôi, rồi sau đó…chúng ta ở cùng nhau, rồi còn có con…”
Dung Ân trợn tròn hai mắt, tim như bị lăng trì.
“Cho nên, hắn tự sát, hắn chịu không nổi sự dơ bẩn của em, chịu không nổi sự sa đọa của em, khi những tia sáng cuối cùng của cuộc đời đều trở nên đen tối, hắn còn có thể sống tiếp sao?” Nam Dạ Tước mỉm cười nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của Dung Ân, đúng, anh muốn tự tay đẩy cô vào địa ngục một lần nữa, để cho cô nếm thử, mùi vị đứng trước cửa địa ngục, đến tột cùng là trống rỗng trong lòng đến nhường nào.
Trong mắt Dung Ân đã tràn đầy hơi nước, tầm mắt mơ hồ “Không, anh nói dối…”
“Là tự em không chịu chấp nhận sự thật mà thôi, em có thể chấp nhận, chính là tôi giết chết Diêm Việt, lúc trước em muốn chết theo hắn, nếu tôi nói chân tướng cho em, em đã sớm không chịu nổi, Dung Ân, tôi chỉ có thể để cho em hận tôi, càng hận càng tốt, sau đó, em quả nhiên không còn làm loạn tìm cái chết nữa…chỉ là, tôi cũng không thể ngờ…” khóe miệng người đang ông giương lên tự giễu, “Tôi thật không ngờ em thật sự có thể ra tay, tôi đã nghĩ, nếu em còn nhớ chút tình cũ, cho dù là do dự cũng tốt, bi thương cũng tốt, tuy rằng kết quả đều giống nhau, nhưng với tôi mà nói, hoàn toàn không giống.”
Người đàn ông nện mạnh một quyền xuống bên tai Dung Ân, đệm mềm mại đàn hồi làm tay anh bật lại, ánh mắt càng trở nên hung ác nham hiểm.
Nhìn cặp mắt kinh ngạc cùng giật mình của Dung Ân, Nam Dạ Tước nheo mắt lại, những chuyện này, cũng không phải toàn bộ là sự thật.
Anh chỉ muốn đem cái chết của Diêm Việt đổ lên đầu Dung Ân, để cho cô nếm thử, một chút mùi vị ngày đêm dày vò này






“Không —— ” Dung Ân sợ hãi kêu.
Nam Dạ Tước biết, cô sẽ chịu không nổi, tựa như ban đầu lúc biết Diêm Việt chết vậy, “Đây chính là sự thật, Dung Ân!” Một tay anh chuyển qua cần cổ cô, dùng sức giữ chặt, “Tôi muốn để em yên lòng mà sống, nhưng… em muốn tôi chết”.
Nước mắt Dung Ân như đê vỡ tràn ra, chảy xuôi ở trên mu bàn tay anh, anh cảm thấy có chút phỏng, trong tay lại càng gia tăng thêm lực đạo.
Hít thở không thông khó chịu làm cô buông ra hàm răng cắn chặt, cổ họng bịnghẹn, Dung Ân chỉ cảm thấy khó chịu muốn ói, cô từ trong mắt Nam Dạ Tước nhìn thấy vẻ hận thù chôn dấu ở trong lòng anh, “Lúc ấy, nếu như Diêm Việt nói cho em biết, hắn đã giết chết tôi, em sẽ thay tôi báo thù, giết hắn sao?”
Có sao?
Hai tay Dung Ân nắm giây an toàn, cũng không lập tức xuống xe, “Nam Dạ Tước, chúng ta đã đến hôm nay, tiến thêm là không thể nào, anh buông tha cho tôi đi có được không, từ nay về sau, anh chưa từng biết qua tôi, tôi cũng vậy…”
“Rầm —— “
Ánh mắt trong sáng của Dung Ânchuyển thành sợ hãi không tự chủ được , anh đem nắm đấm hướng cửa sổ xe rút tay về, “Em vẫn còn hi vọng, nhưng, tôi hết lần này tới lần khác sẽ không để em toại nguyện, xuống xe!”
Dung Ân vẫn không có động đậy, cho tới khi anh từ phía sau đem cô kéo xuống, lòng bàn chân cô bị thương, bước đi rất chậm, Nam Dạ Tước động tác điên cuồng, một đường cơ hồ là đem Dung Ân kéo trở lại bên trong nhà.
“Cậu chủ.”
Thấy Vương Linh, Dung Ân ngẩn ra, hốc mắt hiện ra phiếm hồng.
“Dung tiểu thư? ” Vương Linh muốn tiến lên, nhìn thấy Dung Ân trở lại nên sắc mặt vui mừng không dứt.
“Nơi này không có chuyện của cô”. Cánh tay Nam Dạ Tước giữ chặt ở thắt lưng Dung Ân mạnh mẽ mang cô hướng lầu hai đi lên, vẫn là gian phòng kia, Dung Ân lảo đảo, bởi vì theo không kịp bước đi của Nam Dạ Tước, một chiếc giầy lăn rơi vào đầu bậc thang.
“Bọn người Lý Hủy có thể sẽ lo lắng, nói không chừng đã b