Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343089
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3089 lượt.
bị chọc cười, hay là gì nữa…
Cánh tay khác của Nam Dạ Tước đi vào giữa chân của cô, ngón tay theo đó thâm nhập vào, Dung Ân chỉ nghe thấy hơi thở vùi trên cần cổ càng thở ra nặng nề, thở gấp gáp, hình như là vật gì đó được buộc quá chặt, sắp nổ tung. Người đàn ông chậm rãi động đậy vài cái, rút ngón tay ra, nụ cười nơi khóe mắt cố ý kéo ra, cánh môi cong lên nghiêng một bên. Dung Ân giống như là dự liệu trước được miệng anh sẽ nói ra những lời không đàng hoàng, vội vàng bịt miệng anh. Cả khuôn mặt đỏ ửng lên.
Nam Dạ Tước cắn nhẹ lòng bàn tay cô, Dung Ân thấy nhột, buông ra.
“Ân Ân, nhìn nè… Em động tình rồi.” Anh đưa ngón tay giơ lên trước mặt Dung Ân, anh vẫn còn nể mặt cô, đã đổi lấy một từ nho nhã như vậy để hình dung. (từ này mà “nho nhã” @@)
Dung Ân dứt khoát đưa tầm mắt ra, Nam Dạ Tước quay mặt của cô lại. Lúc anh hôn môi cô, anh luôn không để cho cô tránh né. Bàn tay người đàn ông xuyên qua eo cô, đặt tại mông của cô, để cho cô càng dính sát lại gần mình hơn.
“Ân Ân, ôm chặt anh…”
Hai tay Dung Ân ôm cổ anh, lúc anh đi vào, bởi vì phấn khích, cho nên lấp đầy vô cùng, mỗi một nơi, mỗi một điểm ma sát đều là sự giao hợp vào nơi tận sâu trong tâm hồn. Cô thử tiếp nhận anh, Dung Ân có thể cảm giác được sự run rẩy của người đàn ông, sự run rẩy đó vùi thật sâu vào trong cơ thể cô, khiến cô dường như kêu lên thành tiếng.
Khi người đàn ông luật động, lồng ngực áp xuống, Dung Ân chỉ cần mở mắt ra có thể trông thấy vết sẹo lớn bằng ngón tay cái đó. Nó đã được khắc trên người Nam Dạ Tước, cô chỉ cần đối diện với anh, thì không thể không cùng đối diện với nó.
Hai tay cô vòng qua sau lưng người đàn ông, mười ngón tay đan chặt, lúc ưỡn người lên, những sợi tóc sau lưng cũng theo đó mà nhẹ tung lên, Dung Ân vùi mặt vào trước ngực Nam Dạ Tước, môi trái tim khẽ mở, đầu lưỡi hôn lấy miệng vết thương dữ tợn kia.
Một cơn nóng nóng hổi xé da thịt, đi thẳng vào tim, hai tay người đàn ông chống bên hông Dung Ân, động tác anh dừng lại, da thịt trước ngực căng lên.
Cái đầu nho nhỏ đang căng lên trước ngực anh, cũng không biết là một động tác vô ý của cô, đều là đang châm ngòi thổi lửa, nơi cổ họng Nam Dạ Tước thoát ra tiếng gầm nhẹ, ôm Dung Ân trực tiếp đè lên giường, ga giường dưới thân bị vặn ra từng nếp gấp vặn vẹo bất quy tắc. Anh phát giác ra ngực có chút đau, hàm răng bén nhọn của Dung Ân cắn nhẹ một cái vào trước ngực anh, lúc ngẩng đầu lên, bóng đen trên đỉnh đầu áp xuống, bị người đàn ông đè xuống đoạt lấy hơi thở.
“Nhẹ chút, được không?”
“Không được…”
Hai tay Nam Dạ Tước bóp chặt bên đùi Dung Ân, ép mở ra hai bên, anh dường như không vào hoàn toàn, cho đến khi qua một lúc lâu sau, cô thấy người đàn ông bên trên trước sau cũng không nhúc nhích, lúc này mới đẩy nhẹ một chút.
Nam Dạ Tước lùi ra, xoay người nằm vật xuống bên cạnh Dung Ân, đôi mắt nhắm chặt, mà ngay cả toàn bộ gương mặt tuấn tú đều cảm giác như đang căng ra.
Cô cũng thấy toàn thân dường như rã rời, nằm đó không thể nhúc nhích, ga giường dưới thân đã thành một mảnh bừa bãi, ai cũng không còn sức đâu mà để ý đến nó. Sau khi Nam Dạ Tước lấy lại hơi thở, mới đưa một cánh tay khoác lên ngang eo Dung Ân, anh kéo cô lại hướng của mình, đôi mắt như quyến rũ lúc này mới mở ra, “Thoải mái không?”
Dung Ân quay mặt đi, lượm chiếc chăn bị đạp văng xuống đất lên, vừa muốn đắp lên, đã bị Nam Dạ Tước vén lên.
“Anh làm gì thế?”
“Làm em đó….. “
“Bụp…..” Dung Ân đem cả chiếc chăn che mặt người đàn ông, “Trong miệng không có một câu tốt đẹp nào cả.”
Khóe miệng Nam Dạ Tước cong nhẹ, trên mặt có nét thư giãn sau khi lười biếng, anh thong thả ung dung đem chăn kéo ra, một gương mặt điên đảo chúng sanh gối lên trước ngực Dung Ân, “Trong miệng anh toàn là những lời tốt đẹp, em còn muốn nghe không?”
Không chút nghĩ ngợi cô liền bịt lấy miệng anh.
Nam Dạ Tước đưa tay kéo lòng bàn tay của cô ra, ngón tay mảnh khảnh của Dung Ân rút lại. Nam Dạ Tước cắn nhẹ vài cái lên mu bàn tay cô, “Ân Ân, em thoải mái thật không?”
Người đàn ông ngẩng đầu lên, cánh môi cong lên, ánh mắt cô đối diện với cặp mắt đen láy kia, tự nhiên không chịu trả lời. Nam Dạ Tước nhìn ra cô đang xấu hổ, vùi đầu, ở trước ngực Dung Ân khẽ hôn, “Chuyện này có gì mà mắc cỡ, ân ái, đương nhiên là muốn anh sảng khoái, em cũng thoải mái mà.”
“Dạ.” (Dạ là tên lót anh, nghĩa là đêm, chứ không phải vâng dạ nhen ^^) Qua một hồi lâu sau, mới nghe được giọng nói của Dung Ân như truyền tới từ trong hư vô vậy.
Dung Ân đã từng nói, những người phụ nữ khác đều gọi anh là Tước, cô không thèm.
Dung Ân đã không kêu cả tên lẫn họ gọi anh, cái cảm giác có thể kéo dài khoảng cách đó cũng đã biến mất, Nam Dạ Tước ngồi dậy, kéo cô về hướng mình, “Sao vậy?”
“Rời khỏi một năm, anh đã sống như thế nào vậy?” Dung Ân trước giờ chưa từng hỏi qua, cô chính là cố ý không hỏi, cô biết trong khoảng thời gian một năm đó, Nam Dạ Tước khẳng định là sống không được tốt, rất không tốt.
Người đàn ông cũng trở nên trầm mặc, thật lâu sau, mới đưa cánh tay của mình đưa ra trư