XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3091 lượt.

ơ tay lên, đem tóc vén sau tai Dung Ân thả xuống, đôi bông tai ở phía dưới, gió thổi qua phảng phất, lúc ẩn lúc hiện rất đẹp, “Biết cái gì là duy nhất không? Đã là đồ của người khác thì đừng dòm ngó, chọn cái khác đi, anh ký hóa đơn.”






Hãy đợi em, yêu sâu đậm như anh
Từ trước đến nay, Nam Dạ Tước nói chuyện chưa bao giờ nể nang ai. Trong từ điển của anh chính là như vậy, anh muốn đối xử tốt với bạn, thì có thể ngọt ngào đến phát ngấy, nếu như anh đến mắt cũng không thèm nhìn một cái, thì cho dù bạn có chết trước mặt anh cũng vô ích.
Trong nháy mắt, sắc mặt Dung Ái trở nên rất khó coi, nghĩ lại, trong nhà cô cũng là người được nâng niu trong lòng bàn tay , đâu có ai dám nói với cô những lời ‘độc’ như vậy , “Tước, em chỉ muốn quà thôi mà, hơn nữa cũng là anh đã đồng ý trước rồi mà…”
Nam Dạ Tước cúi đầu xuống đang lựa thứ gì đó, có vẻ như anh thiếu kiên nhẫn mà ngẩng đầu lên, ” Không phải anh cho em tự chọn sao, Dung Ái, anh không thích con gái không hiểu chuyện.”
Dung Ân cảm giác được hai lỗ tai có chút nóng lên, cô ngẩng đầu lên, bàn tay của Nam Dạ Tước đem đầu cô áp trở lại ” Em chọn đồ của em đi.”
”Tiểu Thư, muốn tặng ai phải không?”
Nam Dạ Tước đang đi về hướng bên này, Dung Ân mang chiếc nhẫn trả về, ”Lần sau tôi lại đến mua.”
Cô xoay người đi đến trước, tầm mắt người đàn ông liếc qua quầy hàng, ” Có phải là em nhìn trúng thứ gì không?”
“Không có, em chỉ xem linh tinh thôi.”
‘Nam Dạ Tước kéo tay của cô đi ra cửa, không hề để ý Dung Ái ở sau lưng, cô gái dậm chân, sắc mặt rất không cam lòng, nhìn bóng lưng của hai người đi ra cửa, cô từ trong túi móc điện thoại ra, gọi vào một dẫy số.
Hai người ở trung tâm mua được rất nhiều thứ, đa số đều là quần áo, thức ăn, đồ dùng, Nam Dạ Tước quen tiêu tiền như nước, xài được hay không xài được, cứ vừa ý thì nhét vào xe đẩy hàng. Dung Ân theo ở phía sau, thấy một số thứ thực sự không cần dùng đến,rồi đem nó nhặt lên rồi đặt vào chỗ cũ.
Trở lại trong xe, Dung Ân thắt dây an toàn, ” Em muốn đi thăm Tư Cần và bà nội.”
Vừa rồi còn lộ rõ hương vị năm mới, mà giờ đã phảng phất nỗi buồn không thể diễn tả, Nam Dạ Tước không nói lời nào, nhưng chiếc xe đã quay đầu lại.
Đến khu mộ, đã gần giữa trưa, ánh mặt trời vừa đúng chiếu rọi lên toàn bộ phía trên những cây tùng bách vững chãi, Nam Dạ Tước đậu xe ngay ngắn trong bãi đậu xe, anh chuẩn bị mở cửa, liền nghe Dung Ân nói,”Anh ở đây chờ em, em đi một mình.”
Động tác đi ra ngoài của Nam Dạ Tước khựng lại, anh biết rõ, cái chết của Tư Cần, Dung Ân luôn có khúc mắc với anh, ” Được”
Anh dõi mắt theo nhìn Dung Ân đi vào khu mộ, cô mua hai bó hoa bách hợp, sau khi đăng kí ở phòng thường trực, liền đi về phía mộ Tư Cần.
Dung Ân không ngờ, sẽ gặp Hạ Tử Hạo ở đây, người đàn ông mặc bộ âu phục màu đen, thân hình cao lớn đang quỳ một chân trước mộ Tư Cần, bên trong có đặt bó hoa tươi cùng với đồ ăn mà Tư Cần thích khi còn sống. Năm mới sắp đến, người đàn ông này, anh không phải đang ở cùng vợ mình vui vẻ đón xuân sao? Tại sao lại chật vật như vậy mà quỳ gối ở đây, ống quần thẳng thớm dính không ít bụi bẩn, Dung Ân không gặp anh cũng gần một năm rồi, chỉ là ngẫu nhiên có thấy trên TV, Hạ Tử Hạo kết hôn với tiểu thư nhà họ Giang, sau khi cưới, luôn dùng hình tượng yêu thương xuất hiện ở trước mặt công chúng, tương kính như tân.
Dung Ân đặt hoa trong tay xuống mộ Tư Cần, người đàn ông lúc này mới để ý có người đến.
Anh ngẩng đầu lên, Dung Ân trông thấy hai mắt anh đỏ rực, so với lần đầu tiên khi cô gặp anh, người đàn ông thật sự tiều tụy, Dung Ân chuyển ánh nhìn về phía tấm hình trên bia mộ vẫn còn giữ nguyên vẻ mặt cô lúc trước. Cô vẫn còn nhớ rõ, hình ảnh Tử Hạo lúc đó lột tôm cho Tư Cần, một con, ánh mắt yêu chiều, rồi một con nữa, gương mặt hạnh phúc.






Thân tâm hợp nhất
Hít sâu một cái, mới phát hiện bản thân lại hồi hợp như vậy.
Hai tay Dung Ân lại lần nữa vỗ vỗ trên gương mặt nhỏ nhắn, cô mang dép đi đến cửa phòng tắm, vừa mới mở cửa ra, đã nhìn thấy trước mặt mình bị che lấp bởi một bức tường màu đồng cổ.
Dung Ân giật bắn người, nâng tầm mắt lên, rơi xuống giữa xương quai xanh người đàn ông, cô không tiếp tục ngẩng lên, mà là chậm rãi nhìn xuống dưới, cơ ngực rắn chắc, cơ bụng, bụng dưới, còn có…
Mặt nóng rực lên tức thì, “Sao anh không mặc quần áo.”
Dung Ân nằm ngửa người trên chiếc giường lớn, mái tóc xõa ra được đè dưới cơ thể, “Không phải, em sẽ không được tự nhiên.”
Bàn tay Nam Dạ Tước nắm lấy ngón tay của cô, đem hai tay của cô áp lên đỉnh đầu, “Nhưng mà, anh muốn yêu em như vậy, xem em đang nở rộ dưới thân anh, rốt cuộc là bộ dạng là như thế nào.” Hai mắt người đàn ông tản ra ánh sáng rực rỡ, trong tình cảnh cảm xúc phức tạp của chính mình, đầu ngón tay anh ở bên hông Dung Ân xoa thành vòng tròn, khiến cho cả thân dưới rùng mình run lên.
“Anh không đứng đắn.” Cô mắng anh, trong khi miệng lại cười mỉm. Cũng không biết là