Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3077 lượt.
nhiên cũng trôi qua không chút vui vẻ. Sở Mộ cũng không ở lại, cùng Dung gia ba người họ dắt nhau quay về.
Trong phòng khách to như thế bỗng chốc yên tĩnh lại, trái tim hoang vu lại càng lạnh lẽo hơn. Hai tay Nam Dạ Tước mở rộng trên ghế sofa, anh nhấc một chân lên, tầm mắt nhìn về phía bàn ăn rộng thênh thang.
Chỉ mấy tiếng trước, còn có thể trông thấy Dung Ân và mẹ Dung vây quanh nó và truyền đến một không khí náo nhiệt.
Người đàn ông thở dài, cầm lấy chìa khóa xe đi ra phòng khách.
“Cũng làm một tô cho tôi đi.”
Lý Hàng cho rằng mình nghe nhầm, nhìn thấy sắc mặt Nam Dạ Tước không gì khác lạ mà đang nhìn mình chằm chằm, lúc này anh mới vô phòng bếp, nấu một tô mì ăn liền đặt tới trước mặt anh. Người đàn ông vừa mới trải qua một phen lăn lộn, rất đói bụng, nhưng mới ăn được hai miếng, lại không tiếp tục ăn nữa, đây không phải là mì mà Dung Ân nấu, mặc dù cũng là loại đồ ăn không tốt cho sức khỏe, nhưng hương vị lại hoàn toàn khác.
“Đại ca.”
“Lý Hàng, tôi đã không còn là đại ca của cậu rồi,” Nam Dạ Tước nửa người trên dựa vào thành ghế, móc ra điếu thuốc thơm, “Đã từng, cậu cùng A Nguyên chính là cánh tay trái tay phải đắc lực của tôi, cánh tay của tôi, sớm đã bị chặt đứt khi còn ở bến tàu.”
Lý Hàng thật lâu cũng không mở miệng, tô mì kế bên tay đã nguội lạnh, nở ra, “Thực sự xin lỗi.”
“Không có gì phải xin lỗi, nếu đã biết rõ tôi sẽ tìm đến, cậu nên trốn đi rất xa mới phải, sao còn dám gặp tôi?” đầu ngón tay Nam Dạ Tước gảy nhẹ, gối cằm lên trên mu bàn tay đan vào nhau.
“Nếu anh đã muốn tìm tôi, bất luận tôi trốn ở đâu cũng vô dụng, hơn nữa, tôi không muốn trốn,” Thần sắc Lý Hàng tối lại chút, “Lúc trước phía cảnh sát sắp đặt tôi bên cạnh anh, tính mạng thứ hai của tôi, là anh đã cho tôi, tôi đã phân vân do dự biết bao nhiêu, nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn là phản bội lại anh, tôi tin tưởng cho rằng kiên trì sẽ đạt được những gì mình mong muốn.”
Khóe miệng Nam Dạ Tước bậm lại, nụ cười lạnh lùng mang theo sự chế giễu, “Nếu đã kiên trì đạt được rồi, thì nên giữ cho thật tốt, A Nguyên nói, cậu đã từ chức.”
“Đúng, ” Lý Hàng đẩy chiếc hộp bên cạnh tay ra, bày ra trên gương mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng bằng một nụ cười rất phức tạp, khó có thể nói rõ, “Có lẽ là sự kiên trì của tôi đã sai rồi, khi tôi trở lại đúng cương vị, khi tôi chuẩn bị tẩy sạch sự đen tối để một lần nữa đi đến quang minh, lại phát hiện, tôi căn bản là không thể dung nhập được, mặc kệ anh có đồng ý hay không, nhưng đã từng có điểm nhơ, cho dù là vì quốc gia cũng không thể không dính vào, tại thời khắc này, đều sẽ bị phóng to ra, thậm chí là truy cứu. Bọn họ nói, tôi là người của xã hội đen, có lẽ trong xương cốt sớm đã hình thành thói quen theo đuổi bằng những thủ đoạn thô bạo, sau khi tôi trở về, không ngừng liên tiếp bị thẩm tra đủ các kiểu, cho nên, tôi đã từ chức…”
“Cậu là người của Bùi Lang, không phải anh ta nên bảo vệ cậu sao?”
“Đây đã là một hiện tượng khắc sâu rồi, tôi cũng không muốn anh ta khó xử.” Từng làm cảnh sát gián điệp, sau khi trở về, có mấy người có thể được như ý nguyện? Lý Hàng không có thói quen bị người khác dùng ánh mắt thành kiến nhìn chằm chặp vào, “Về sau, sau khi biết anh đã trở lại, bọn họ còn ‘ mời’ tôi quay lại một chuyến, nói, chuyện lúc đó có phải là chúng ta đã sớm thông đồng với nhau không.” Anh từ trong túi quần móc ra điếu thuốc thơm, sau khi châm lửa, hít mạnh một hơi, lại không nghĩ là đã dùng quá nhiều sức, cho nên bị sặc.
“Khụ khụ – - “
Nam Dạ Tước nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, từ thần sắc Lý Hàng có thể nhìn ra được, anh ta đã đoán được là Nam Dạ Tước sẽ tìm tới, nhiều năm như vậy, anh ta đối với tính tình của anh cũng coi như là hiểu rõ. Lý Hàng đa số thời gian đều rất bình tĩnh, không sợ hãi cũng đã kinh sợ, anh ngồi một lúc, dập tắt điếu thuốc trong tay, rồi đứng dậy.
“Đại ca…” người đàn ông gọi anh, “Tôi đã từng nói, mạng của tôi là của anh, bây giờ… anh lấy về đi.”
Nam Dạ Tước đứng lên, hai tay chống lên mặt bàn, “Tôi không cần mạng của anh, nếu muốn, tôi đã lấy từ sớm, giữ lấy đi.”
Lý Hàng không ngờ Nam Dạ Tước sẽ nói ra những lời như vậy, đối với người phản bội, anh ta từ trước đến nay chắc chắn là sẽ không dễ dàng tha thứ, chỉ là anh ta đã quên, người đàn ông này đã có máu có thịt, Nam Dạ Tước không muốn mạng của anh, nhưng cũng không để Lý Hàng quay về bên cạnh lần nữa.
Đây chính là ranh giới cuối cùng của anh, đã từng phản bội, sẽ không tín nhiệm lại nữa. Có điều, Dung Ân là một ngoại lệ.
“Đại ca…” Thấy anh đã phải đi, Lý Hàng đi theo đứng lên, “Sự kiện trên bến tàu kia, sự tình bên trong cho thấy, là ý của băng đảng Tây Phong – Vương Triết nhưng kỳ thật không phải, mà là em trai anh ta rắp tâm bày mưu, chuyện này Vương Triết cũng không biết. Anh ta làm như vậy, chính là sợ lỡ như thất bại, cũng vừa hay làm cho các anh cùng bên kia lưỡng bại câu thương*.”
*(Lưỡng bại câu thương ý nói là hai bên đều bị thương)
Nam Dạ Tước mím môi, cũng không nói gì, gật đầu nhẹ, liền đi ra ngoài.
Lý Hàng theo sau, anh đứng ở cử