The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3080 lượt.

lên tia nguy hiểm: “Nói tiếp!”
“Bây giờ, Diêm Việt đã trở về, những yêu cầu hoang đường đó của anh, tôi sẽ không tiếp tục đáp ứng, anh ấy còn sống, tôi là của anh ấy.”
Chỗ cổ tay truyền đến cảm giác đau nhói, Dung Ân biết những lời này sẽ khiến Nam Dạ Tước tức giận, cô ngẩng cao đầu, quyết định này, cô sẽ không bao giờ thay đổi.
“Ha ha ——” Nam Dạ Tước nhếch môi khinh thường: “Thật nực cười, sao, bây giờ cô vì anh ta thủ thân như ngọc?”
“Trước đây, là tôi tưởng anh ấy đã chết, nên tôi mới chấp nhận yêu cầu của anh.”
“Có phải ở trong mắt cô, nếu lúc đó có một người đàn ông khác chịu vươn tay ra giúp đỡ, cô cũng có thể lên giường với anh ta?”
Dung Ân cảm giác được cổ tay bị xiết chặt, máu không thể lưu thông, năm ngón tay đã tê dại: “Hoàn cảnh lúc đó, không có nếu, ngoài ra, có ai có thể so sánh với chỗ dựa vững chắc như Tước thiếu?” Hiện tại, dù sao nhược điểm của Diêm Việt vẫn nằm trong tay Nam Dạ Tước, Dung Ân không muốn chọc tức anh.
“Cô thử nói xem, nếu anh ta biết cô từng bán mình cho tôi, anh ta còn có thể cưng chiều cô như bảo bối nữa không?” Khóe môi Nam Dạ Tước kiêu ngạo cong lên, vô cùng xấu xa.
Dung Ân thở hắt ra, sau khi hạ quyết tâm, cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều: “Anh yên tâm, quan hệ giữa anh và tôi, tôi chưa hề có ý định giấu Diêm Việt, nếu phải che giấu, thà tôi dứt khoát vạch trần vết sẹo này, có lẽ, ban đầu sẽ rất đau, nhưng tôi tin rằng nó sẽ từ từ lành lặn.”
Nụ cười trên khuôn mặt đẹp trai của Nam Dạ Tước nhất thời cứng ngắc, khóe môi anh dần dần mím lại, anh, không ngờ lại là một vết sẹo cô vội vàng muốn xóa đi? Cảm giác thất bại mãnh liệt khiến khuôn mặt Nam Dạ Tước trở nên hung ác nham hiểm, thần sắc khiến khiến người ta vô cùng kinh hãi.






Cuối cùng cũng nói thật với anh
“Vậy, cả chiếc đĩa này cô cũng không cần?”
“Lần này tôi muốn đánh cược một lần.” Dung Ân vung tay, lực không mạnh lắm nhưng lại dễ dàng hất tay Nam Dạ Tước sang một bên.
“Dùng tiền đồ của Diêm Việt để đánh cược sao?”
“Không.” Dung Ân lui lại phía sau hai bước, ánh mắt cô kiên định hơn bao giờ hết: “Lấy tình yêu giữa tôi và Diêm Việt đánh cược.” Nếu tình yêu của hai người đủ lớn, sẽ không cần bất kỳ bên nào phải hi sinh. Cho dù kết quả có ra sao hai người cũng có thể cùng nhau đối mặt.
Thân thể Diêm Việt cứng đờ, anh ta đẩy người cô ra: “Em biết được những gì?”
“Từ khi bắt cóc đến hết.” Dung Ân khiếp sợ khi nhớ lại những hình ảnh đẫm máu đó, cô nhắm mắt lại: “Tất cả đều đã bị quay lại, Việt, bây giờ chúng ta phải làm sao?”
“Ai làm việc đó?” Ngữ khí của anh ta đã lộ ra sự lạnh lẽo.
“Nam Dạ Tước.” Khi Dung Ân nhắc đến cái tên này thì nhíu mày, cô từ từ mở mắt ra: “Ông chủ của em.”
“Tại sao anh ta phải làm như vậy?”
Câu chuyện cuối cùng cũng đi vào trọng điểm. Dung Ân cúi đầu, sự kiên định lúc nãy đến khi phải thực sự nói ra lại trở nên quá yếu ớt. Gió thu thổi qua lay những chiếc lá sắp rụng trên những cây ngô đồng ở cách đó không xa, tựa như Dung Ân lúc này.
“Em và Nam Dạ Tước quen nhau ở Cám Dỗ.” Dung Ân quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thanh âm trong không gian yên tĩnh càng trở nên cô quạnh: “Lúc ấy, em bị ông chủ của Cám Dỗ lừa ký vào một bản hợp đồng một năm, giữa lúc không tìm được việc làm. Khó khăn lắm em mới xin được việc ở một công ty nhỏ, nhưng suýt chút nữa đã khiến công ty của họ bị phá sản. Sau đó, mẹ thấy em múa mở màn ở Cám Dỗ.”
Thanh âm của cô vốn nhẹ nhàng, nhưng nghe vào tai Diêm Việt lại trở nên rất thương cảm. Dung Ân từ từ nói hết những chuyện đã xảy ra: “Vì em muốn lấy lại bản hợp đồng kia và có được một công việc ổn định, nên em đã đồng ý với Nam Dạ Tước, ngủ với anh ấy……một đêm.” Hai bàn tay cô đặt trên đầu gối vì căng thẳng mà nắm chặt. Dung Ân không dám quay đầu lại nhìn Diêm Việt, lại càng không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Lúc đó, em cứ tưởng anh đã chết, ngoài anh ra, còn có điều gì quan trọng hơn sống sót? Việt, em xin lỗi.”
Rất lâu sau vẫn chưa nghe thấy tiếng trả lời của anh ta, quanh quẩn trong xe chỉ có tiếng hít thở nặng nề.
Chuyện như vậy, có ai lại không để ý?
Dung Ân lựa chọn thẳng thắn. Cô không muốn lừa dối anh ta, nhưng sự trầm mặc kéo dài khiến cô bắt đầu cảm thấy không yên. Có một số chuyện, chẳng lẽ chỉ có nói dối mới có thể tốt đẹp sao?
Trong lòng trào lên cảm giác mất mát. Cô vươn tay mở cửa, đang định bước xuống xe thì cánh tay đã bị người bên cạnh giữ chặt: “Em đi đâu?”
Dung Ân không quay đầu lại, dưới ánh trăng sáng tỏ, khuôn mắt cô toát ra vẻ chán chường: “Em muốn về nhà.”
“Ân Ân, anh xin lỗi, anh đã trở về quá muộn.” Diêm Việt cầm lấy tay trái cô, nhẹ nắm: “Chỉ cần trong lòng em vẫn còn có anh, những cái khác anh đều không quan tâm.”
“Anh không ghét bỏ em sao?” Nước mắt đã chảy ra từ khóe mắt cô.
Diêm Việt kéo cô vào lòng: “Trái tim này chỉ có thể dành cho anh, không được có người khác. Em nghe chưa?”
Mắt Dung Ân đẫm lệ, cô không ngừng gật đầu. Anh ta vùi đầu ở cổ cô mở mắt, đôi mắt màu hổ phách hà