Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3086 lượt.
ỉ tay về phía chiếc váy dài mà nhân viên phục vụ đang cầm, “Cái này đẹp hơn đấy”.
“Ân Ân, cậu cũng tới xem đi, chúng ta mỗi người mua một chiếc”.
Dung Ân cũng không bị lôi cuốn bởi những món đồ xa xỉ phẩm lộng lẫy, trong mắt cô, cơm áo gạo tiền mới cũng chỉ vừa đủ, làm gì có dư tiền mà mua hàng hiệu, “Tớ không cần”.
“Cô tùy ý chọn một cái đi, miễn là cô thích, tôi sẽ ký hóa đơn” Một giọng nói ngọt ngào, êm tai đột nhiên vang lên, Lý Hủy hiếu kì nhìn quanh.
Nhân viên xung quanh phản ứng rất nhanh, ngay lập tức nhận ra vị kim chủ* này, “Tiểu thư Tư Mạn, trang phục cô thử ngày hôm nay đã chuẩn bị xong”.
*Kim chủ: người có tiền
“Ân Ân” Lý Hủy di chuyển tới bên cạnh Dung Ân, “Ngày hôm nay quả thật may mắn, Tư Mạn, thật là đẹp…”
Dung Ân nhìn Tư Mạn bước lại gần trên đôi giày cao gót nạm đá kim cương, tư thái khoan thai, ưu nhã, nhất cử nhất động, đều không khỏi động lòng người, Tư Mạn bước đến trước mặt cô, đem câu nói ban nãy lặp lại, “Cứ tùy ý chọn, không cần khách sáo”.
“Hai người quen nhau sao?” Lý Hủy có chút buồn bực, tại sao chưa từng nghe Dung Ân nhắc đến bao giờ.
“Không quen”, hai người không hẹn mà cùng đồng thanh.
Cứ như vậy, Lý Hủy càng khó hiểu.
“Tôi không có lý do tiếp nhận món quà của cô”. Tư thế đứng – ngồi đối lập nhau, cảm nhận sự phân biệt cao thấp, Dung Ân đứng lên, mang đôi giày đế bệt chiều cao của hai người cũng tương đồng nhau.
Người phụ nữ quét tầm mắt một lượt trên người cô, khóe miệng xinh đẹp có hơi nhếch lên, ánh mắt như đang đánh giá hàng hóa, khiến Dung Ân không khỏi khó chịu.
“Có lẽ, chúng ta có duyên đó, thật sự không cần khách sáo, dù sao cũng sẽ là người đàn ông khác thanh toán thôi”. Cô cố chấp, kiên trì, giọng điệu mỉa mai, tự mãn, khí thế bức người khiến người khác khó thở.
Tư Mạn không phục, bất luận xét trên khía cạnh nào đi chăng nữa, cô cũng không thua Dung Ân, Dung Ân đang trong tình trạng không biết gì, không ngờ đang bị đem ra so sánh.
Dựa vào giác quan thứ sáu của một người phụ nữ, Lý Hủy đã nhận thấy sự bất thường, cô đem váy dài vừa thử đưa lại cho nhân viên “Tôi lấy cái này”.
“Đây là bạn của cô sao?” Tư Mạn liếc nhìn nhãn hiệu đính trên váy, “Bên kia đều là sản phẩm mới, cô cứ tùy ý chọn vài cái, tôi trả tiền”.
Lý Hủy đối với Tư Mạn, ấn tượng trước đó có chút tốt đẹp, rất nhanh đã tiêu biến hoàn toàn, “Cô có rất nhiều tiền đúng không?”
Tư Mạn hai tay thanh nhã khoanh trước ngực, ánh mắt khiêu khích, “Một người đàn ông, nếu thành thật quan tâm đến người phụ nữ của mình, nhất định sẽ cho người đó điều kiện sống tốt nhất”. Những lời này, rõ ràng hướng về phía Dung Ân mà nói.
Hai người chưa từng quen biết, ngoại trừ, lần tình cờ gặp trong phòng làm việc của Nam Dạ Tước. Dung Ân cười sáng lạn, lại là khoản nợ phong lưu của người đàn ông đó để lại.
“Thế nến, anh ta quan tâm cô”.
Nụ cười giả cờ của Tư Mạn trở nên cứng nhắc, quan tâm hay không, trong lòng cô hoàn toàn hiểu rõ , lời Dung Ân nói, đồng nghĩa với việc xỉ vả, Lý Hủy thanh toán xong, kéo tay Dung Ân chuẩn bị đi ra.
“Chờ đã”, cô đuổi theo bóng lưng hai người, giọng điệu, bỗng nhiên trở nên thận trọng mà dè chừng, “Anh ấy, đã từng nói yêu cô chưa?”
“Cô đang nói cái gì thế?” Lý Hủy tính khí đã bắt đầu trở nên bực bội, vẻ mặt mất hứng, “Ân Ân, chúng ta đi, đừng để ý đến cô ta, lời nói trước sau thật vô lý”.
Ý tứ trong lời nói của Tư Mạn, Dung Ân dĩ nhiên hiểu rõ, chỉ là cô nghĩ sai đối tượng, “Không, người đàn ông như vậy, làm sao có thể nói được lời yêu”.
Hai người cùng nhau bước ra cổng, phía sau, vẻ mặt người phụ nữ nhẹ nhõm, thoải mái, một câu vừa rồi khiến tâm tình Tư Mạn cũng trở nên tốt đẹp, miễn là không có tình yêu, bất cứ người đàn ông đã chán, nhất định sẽ quay lại.
“Ân Ân, cô nàng đáng ghét vừa rồi, ăn nói rõ ràng hàm hồ, một lời nói ra, lại mang theo hàm ý khác…”
“Tớ mấy hôm trước có gặp cô ta ở phòng làm việc của tổng giám đốc”.
“Thật sao?” Lý Hủy cánh tay vung mạnh, mắt nhìn vào Tư Mạn trong cửa hàng đang thử quần áo, “Chẳng trách, miệng lưỡi, sự ghen ghét của phụ nữ thật đáng sợ, cho dù có là đại minh tinh, cũng có lúc ngoa ngoắt”.
Dung Ân cho là sao cũng được, kéo Lý Hủy đến quán lẩu gần đó, ăn xong bữa tối mới chia tay nhau, ai về nhà người nấy.
Điện thoại di động, vẫn nằm yên lặng trong túi xách, suốt dọc đường về cũng không hề vang lên một lần, như vậy nhưng Dung Ân vẫn không thôi lấy ra lại cất vào, thậm chí hoài nghi điện thoại đã bị hỏng.
Nhưng rồi, cô thích bước đi một mình, ánh trăng chiếu rọi lên thân thể, màu sắc ảm đạm nhạt nhòa bao phủ lên toàn thân Dung Ân, vốn dĩ là một người đơn giản, nhưng luôn luôn chỉ vì một số việc hoặc người mà trở nên phức tạp.
Đêm, yên lặng đến tĩnh mịch.
Đi tới chân cầu thang, cô vịn tay vào tường, lần theo đó bước chân lên lầu.
Vừa lúc, một cơn gió mạnh thổi đến, Dung Ân nhận ra sự bất thường cũng đã không kịp, môt loại chất lỏng đặc đã phủ khắp thân thể cô, thậm chí, còn nồng lên vị đậm sực nức, gây cảm giác gay mũi khó chịu.
“Đồ hồ li tinh, đồ hại người…