Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343093
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3093 lượt.
ôi đưa cô về chỗ anh ta chứ?”
Lúc này, ngay cả Diêm Việt đang ở đâu, cô cũng không biết, trong lòng lan tràn cảm giác thê lương, cô lắc đầu, “Không cần, anh cho tôi xuống ở ngã tư phía trước là được”.
Người đàn ông tăng tốc, bánh xe chuyển hướng tiến vào một khu biệt thự xa hoa, nơi này, Dung Ân chưa từng đến.
Thấy cô không xuống xe, Nam Dạ Tước bản tính xấu xa không đổi, mở cửa xe, “Yên tâm, mùi trên người cô hôi như vậy, cho tôi làm tôi cũng không có hứng thú”.
Mùi vị gay nống quả thật muốn tránh còn không kịp, Dung Ân xuống xe, lúc này mới cảm thấy lạnh, Nam Dạ Tước liền đem áo trên người khoác lên vai cô, cô vừa định mở miệng nói gì đó thì anh đã đi rất nhanh về phía trước.
Hai tay kéo lấy áo, khóe miệng Dung Ân lộ ra một đường cong, cảm giác nhiệt độ từ trên người Nam Dạ Tước còn rớt lại, lúc này, lại càng khiến cô ấm áp.
Đây là một nơi ở khác của Nam Dạ Tước, khi Dung Ân bước vào trong, trên người anh đã cởi hết chỉ còn nội y, cà vạt, áo , quần đều bừa bãi ném ở phòng khách. Vóc người cao lớn hoàn mỹ phản chiếu trên cửa kính, người đàn ông còn đang đắn đo có cần cởi cả quần lót không, Dung Ân ngây ngốc đứng ở cửa, ánh mắt không biết nên nhìn về đâu.
“Cô không khó chịu sao?”.
Nam Dạ Tước vứa quần áo có dính không ít xăng, anh khó chịu đem quần áo đá sang một bên, “Tầng hai có nhà vệ sinh, muốn tắm chung không?”
Ngủ một mình không được
“Không cần” Dung Ân không chút suy nghĩ, ngay lập tức từ chối.
“Cô thật háo sắc” , người đàn ông giọng nói dễ nghe mang theo sự cười nhạo, chân bước lên cầu thang, “Ở đó không chỉ có một phòng tắm, lên đây đi, bộ dáng cô như vậy làm sao gặp được ai”.
Nằm trong bồn tắm tròn, Dung Ân chà sát mạnh lên toàn thân để tẩy bỏ mùi khó chịu, nước cũng đã thay vài lần, trên người cuối cùng cũng mang theo chút hương thơm của sữa tắm, cửa đã khóa trái đột nhiên vang lên tiếng lạch cạch, ngay sau đó mở toang, người đàn ông nghênh ngang cầm quần áo đặt ở cửa, “Đây là cho cô”.
Dung Ân bàng hoàng, Nam Dạ Tước chỉ cười, ngay sau đó đóng cửa lại.
Bên tai, vang lên âm thanh tiếng kéo cò súng.
Dung Ân không nghĩ sẽ tự chính mình rơi vào hoàn cảnh này, ngày hôm nay, cô đã hai lần chạy đến ranh giới của tử thần, dường như đang nằm mơ, toàn thân cô mông lung mờ mịt, “Tôi không thấy anh nên đi tìm”.
“Tước thiếu?” Ý tứ của A Nguyên đã quá rõ ràng, chỉ chờ lệnh của Nam Dạ Tước.
Dung Ân toàn thân run rẩy, ánh mắt đối diện sự bén nhọn tối tăm của người đàn ông, “Không có anh, tôi không ngủ được một mình”.
Nam Dạ Tước mi tâm nhíu lại, đối với một câu nói này, dường như rất hứng thú, không ngờ lúc cô nói dối, mặt cũng không đỏ, “A Nguyên, cậu về trước đi”.
“Nhưng….” Tin tức trọng yếu như vậy, Nam Dạ Tước không nên đối với Dung Ân mất cảnh giác.
“Lúc đi nhớ cẩn thận, coi chừng có kẻ bám đuôi”.
“Vâng” A Nguyên cất thứ gì đó vào trong túi áo, bước chân nhẹ nhàng ra ngoài.
“Một mình không ngủ được?” Nam Dạ Tước nằm thoải mái, lưng dựa vào ghế tựa, tay hướng về phía Dung Ân, vẫy vẫy, “Qua đây, tôi sẽ ngủ cùng cô”.
“Nam Dạ Tước” Dung Ân đứng yên tại chỗ, bởi vì thư phòng rộng lớn, lời nói rơi vào khoảng không trống rỗng cũng trở nên xa xăm vang vọng, “Rốt cuộc anh là ai?”.
Mười ngón tay người đàn ông đan chéo, khủy tay chống lên chỗ tay cầm của ghế, ánh mắt tựa như đang thưởng thức, thần sắc, cũng bắt đầu lúc sáng lúc tối, mang theo ý cười, cô nhìn không thấy sự rạng ngời ở đáy mắt anh, “Cô yên tâm, tôi sẽ không ăn cô”.
Dung Ân xoay người, cô rốt cuộc chỉ là người bình thường, vừa rồi bị đe dọa bằng súng, hai chân sớm đã mềm nhũn vô lực, khi bước đến cửa, lại bị một cánh tay túm chặt lại, cô không chút nghĩ ngợi vung ra, chỉ nghe thấy tiếng kêu lên bất chợt của người đàn ông phía sau.
Chỗ bị thương đập vào cánh cửa, Nam Dạ Tước nắm chặt tay, vẻ mặt dường như có chút đau đớn.
“Anh không sao chứ?” Anh vươn tay lên, mu bàn tay đã sớm sưng phù, còn có máu tụ, trông vô cùng thê thảm. Dung Ân dừng bước, sắc mặt cũng mềm mỏng hơn, giọng nói áy náy, “Xin lỗi, tôi không cố ý”. Nam Dạ Tước đẩy bả vai cô bước ra ngoài, đi tới phòng ngủ tìm thuốc mỡ, động tác xoa bóp vụng về, Dung Ân đứng ở cửa, dưới ánh đèn màu cam bao trùm, chỉ nhìn thấy tấm lưng anh, không nhìn ra sắc mặt. Cô, dường như không còn phân biệt tốt xấu. Hai chân không nghe lời đi đến bên cạnh Nam Dạ Tước, lấy từ tay anh lọ thuốc mỡ, bóp ra một chút vào mu bàn tay rồi xoa nhẹ, đặt tay mình áp lên mu bàn tay Nam Dạ Tước, chậm rãi xoa bóp. Một tay cầm ngón tay thon dài mạnh mẽ của anh, người đàn ông cảm giác được sự dịu dàng, đầu ngón tay cong lên, vững vàng đem ngón tay cô nằm trọn trong lòng bàn tay mình. “Máu tụ nếu không tan, sẽ không ngừng gây đau buốt” Dung Ân động tác dịu dàng, ngón tay cái đặt trên vết thương của anh ấn mạnh rồi lại xoa nhẹ vân vê, cô biết rõ nhất định sẽ rất đau, nên cũng cẩn trọng chút một. Người đàn ông khuôn mặt nhăn nhó, mi tâm chau lại, cố gắng chịu đựng, sau khi đã tắm rửa