The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3165 lượt.

i nghe lời tôi”.
Người đàn ông này, trước nay vẫn luôn nói những lời vô lý, Dung Ân không muốn phí phạm lời nói, cơ thể vì giãy dụa mà đã nhoài ra tới mép giường, anh nắm chặt lấy tay cô, cảm giác da thịt như đang bị chà sát đau đớn, Dung Ân bả vai va vào tủ đầu giường, theo bản năng sờ soạng đồ vật từ phía trên, “Tay tôi đau, buông ra”.
Nam Dạ Tước nhất quyết muốn tháo chiếc nhẫn, đầu ngón trỏ của Dung Ân thậm chí đã chảy máu, cô vung mạnh tay trái, cũng không biết chính mình đã lần thấy thứ gì, ngay lập tức nện xuống…..”A…..”.
Người đàn ông kêu lên một tiếng, cả người ngã nhào xuống giường, cô xoay mình dễ dàng, Dung Ân không nghĩ ngợi được nhiều. Cô vội vã lao xuống giường, suy nghĩ lúc này mới thông suốt. Nam Dạ Tước ngồi quì trên mặt đất, tay phải đỡ lấy trán, kêu lên không ngừng.
“Anh không sao chứ?”, Dung Ân buông lỏng tay, “hung khí” đặt trên giường, là điện thoại của cô.
Anh buông hạ tay, máu tươi từ trán túa ra không ngừng, theo khóe mắt chảy xuống khắp mặt, Dung Ân thất kinh, vội vã ngồi xổm xuống giường, “Xin lỗi…..”.
“Cô…..”, Nam Dạ Tước cắn răng chịu đựng, nhưng lại vì vậy mà cau chặt mày, “Cô là người đầu tiên khiến tôi phải đổ máu”.
“Chúng ta đi bệnh viện”, Dung Ân nghĩ là làm, chụp ngay lấy điện thoại toan gọi điện.
Nam Dạ Tước nghe xong, vội vàng vươn tay đem điện thoại trong tay cô ném đi, “Cô còn chưa thấy tôi đủ mất mặt hay sao?”
“Nhưng trán của anh đang chảy máu”.
Người đàn ông một tay bịt kín vết thương, trừng mắt nhìn Dung Ân, “Cô hạ thủ không biết nặng nhẹ sao?”, Ánh mắt vô tình nhìn xuống đầu ngón tay đang chảy máu của cô, Nam Dạ Tước cũng nguôi ngoai cơn giận dữ, lấy điện thoại gọi cho Từ Khiêm.
Không lâu sau, khi Từ Khiêm tới nơi, Dung Ân cũng đã sắp xếp lại phòng ngủ bề bộn trở nên ngăn nắp, Từ Khiêm xem xét vết thương của Nam Dạ Tước, “Phải khâu hai mũi”.
Lời nói ra đơn giản là vậy, cũng khiến Dung Ân toát mồ hôi lạnh, cô vốn dĩ rất sợ đau.
“Nói cái gì?”, Nam Dạ Tước chụp lấy cánh tay Từ Khiêm, “Vậy, khuôn mặt của tôi!”.
“Chỉ là trán, khi lành sẽ không thấy rõ”.
“Cũng không được”, Nam Dạ Tước thái độ quyết liệt, trong người còn có thể, nhưng trên mặt thì không thể.
“Cậu thật khó phục vụ”, Từ Khiêm cầm băng gạc cùng thuốc khử trùng xử lý vết thương, “Ban đêm chú ý một chút, vết thương đau nhức, không chịu được sẽ sốt cao, đây cũng là báo ứng của cậu cả thôi”.
Nam Dạ Tước để mặc anh ta chữa trị, cảm giác đau nhức đỡ hơn, mi tâm cũng giãn ra, anh nhìn thấy Dung Ân ngồi ngoan ngoãn ở góc phòng, lời nói ra cũng không còn hà khắc, “Ban đêm chăm sóc tôi cho tốt”.






Tước thiếu gia gặp nạn
Lúc này, cô muốn nghe thấy giọng nói của Nam Dạ Tước hơn bất cứ điều gì, dù chỉ là một chữ.
———
Từ Khiêm ánh mắt khả nghi nhìn hai người, rồi đưa thuốc cho Nam Dạ Tước, “Đừng để lại bị đánh”.
“Cô ta dám!”, Nam Dạ Tước cau chặt mi tâm, vết thương lại bắt đầu đau nhức.
“Tôi muốn ngủ trên đùi em”, Người đàn ông khép hờ đôi mắt, vết thương là một tay Dung Ân gây nên, nguyện vọng của anh, cũng thành lẽ dĩ nhiên.
Thay đổi tư thế, Dung Ân nhìn vào điện thoại cầm tay, rốt cuộc cũng không muốn ngủ, Nam Dạ Tước tuy rằng đang rất đau, nhưng vì trước đó đã uống thuốc nên nhanh chóng ngủ rất say, trong phòng chỉ còn để chừa lại đèn áp tường màu vàng, bao phủ căn phòng vẻ ấm áp, ôn hòa.
Dung Ân tựa lưng vào đầu giường, một hồi lâu sau, chân cũng bắt đầu cảm thấy tê mỏi, cô vẫn không động đậy, để anh có thể ngủ thật sâu và trầm ổn.
Ngón tay cô chạm vào mặt nhẫn, sau một hồi xoay trái lại phải, Dung Ân cuối cùng quyết định tháo ra, để vào tủ đầu giường.
Ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu hửng sáng, từ đằng đông, mặt trời bắt đầu ló rạng những tia sáng đầu tiên, không gian vẫn chìm trong sự yên bình, im ắng.
Nam Dạ Tước dường như đang cựa quậy, từ yết hầu anh phát ra những thanh âm khàn khàn, mang theo sự khó chịu. Dung Ân nhìn thấy anh đang toát mồ hôi, cô đặt tay sờ trán anh, đã nóng rực. Cô vội vàng lấy thuốc Từ Khiêm để lại, đem viên thuốc màu trắng đưa vào miệng anh, một tay bưng cốc nước, “Uống thuốc”.
Người đàn ông tuy rằng đang ngủ mơ màng, nhưng vẫn rất nghe lời, ngoan ngoãn uống thuốc.
Dung Ân cẩn thận cởi băng cuốn trên đầu anh, vết thương cũng không quá sâu, nếu được chăm sóc cẩn thận có lẽ sẽ không để lại di chứng gì nghiêm trọng. Cô dùng bông dấp vào một ít thuốc khử trùng, sau đó động tác dịu dàng chà sát nhẹ lên trán của anh.
“A…..”, Mặc dù như vậy, mi tâm người đàn ông cũng theo bản năng mà chau lại.
Dung Ân nhận thấy vùng quanh vết thương đang sưng tấy, cô cúi đầu, thổi hơi lên trán anh, “Hơ, hơ…..”, hy vọng có thể giúp anh giảm bớt phần nào cảm giác đau nhức. Hơi mát lành lạnh dần dần thâm nhập vào da thịt, cảm giác đau cũng tản đi ít nhiều, Nam Dạ Tước khẽ động đậy mắt, liền trông thấy Dung Ân đang rất chăm chỉ thổi vào chỗ đau cho anh, dáng điệu vừa nghiêm túc lại hồn nhiên. Anh kín đáo nhắm mắt lại, khóe miệng khêu gợi, cũng hơi cong l