XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3158 lượt.

Dung Ân cầm lấy tấm ảnh, hình ảnh rõ rệt hiện ra trước mặt, khiến Dung Ân thất kinh, hai tay run rẩy.
Sự việc hôm đó, cô nhớ rất kỹ. Một màn này, đã bao lần lặp lại trong giấc mộng của cô.
Đó là lần cô bị trói chặt, Dung Ân hai mắt đều bị che kín bằng vải đen, y phục bị kéo xuống quá bả vai, cổ và xương quai xanh, thậm chí còn lưu lại một dấu hôn đỏ hỏn, nhìn vào khung cảnh xung quanh, nơi đó có lẽ là một nhà kho bỏ hoang.
Trên gương mặt cô, dường như còn lưu lại khí băng lạnh toát ra từ bàn tay người đàn ông, Dung Ân đột nhiên cảm thấy hít thở khó khăn, cảm giác tức nghẹn, đè nén cũng trở lại.
Thế nhưng, tấm ảnh này tại sao lại có trong tay Diêm Việt?






Đả thương đầu
“Tôi và cô không giống nhau, cô và tôi, lại càng không giống nhau”.

Tiếng động sột soạt truyền đến tai, Diêm Việt trở mình, miệng mấp máy nói những âm không rõ ràng, dường như anh đã tỉnh.
Dung Ân ngơ ngác ngồi ở mép giường, trong tay nắm chặt tấm ảnh.
Đôi bàn tay anh siết chặt hơn bàn tay cô, “Ân Ân, đừng hỏi, cho anh một cơ hội, được không em?”
“Tôi đã không còn là Dung Ân của trước đây, anh vẫn còn muốn tiếp tục sao?”
“Muốn”, Diêm Việt khẳng định chắc chắn như đinh đóng cột, anh chưa bao giờ để tâm đến thể xác của cô.
Nói cho cùng, mục đích ban đầu của anh chỉ thuần túy là trả thù, giữa lúc anh đang tiến hành điều tra sự tình dở dang, những chuyện không hay lại liên tục xảy đến, khiến anh đi ngược lại chính chủ đích của bản thân, cũng vô tình đem trái tim của chính mình mặc cho thời gian đưa đẩy, để đến lúc này, Dung Ân đã đẩy anh ra quá xa…..Còn sự trừng phạt nào, nhẫn tâm hơn điều này?.
“Việt”, nhìn khuôn mặt hiện hữu trước mắt, từng hơi thở của anh, Dung Ân đều có thể cảm nhận được rõ ràng, “Nếu như, mẹ tôi không thành ra như vậy, chúng ta đã thật sự có hy vọng trở về bên nhau”.
“Anh sẽ tìm bác sỹ điều trị tốt nhất, Ân Ân….”
“Việt, nguyên do không phải chỉ là hồi phục được hay không”, Dung Ân khẽ đẩy anh ra, “Tôi phải về rồi”.
“Trở về, đi đâu?”, Diêm Việt dùng hết sức kéo tay cô, “Trở về bên anh ta?”
Lực từ tay anh thật sự rất mạnh, thậm chí khiến cô đau nhức, Dung Ân vẫn như trước, thái độ dửng dưng, “Việt, tôi chưa từng thật sự thuộc về ai”. Chí ít, trái tim của cô là tự do.
Nếu như cô muốn, một mất một còn? Chỉ là, cô vẫn còn có mẹ, cô biết rõ chính bản thân nên dừng lại ở đâu cho giữ đúng chừng mực.
Cô muốn rời đi, bàn tay đã buông ra của Diêm Việt một lần nữa vẫn cố chấp, “Ân Ân, anh không ép, nhưng chí ít, có thể cùng anh ăn cơm tối được không?”
Bước chân cô dừng lại, người đàn ông đứng dậy theo sau, “Chúng ta không nên cô độc trong ngày Lễ tình nhân”.
Bầu không khí trên đường phố, trước nay vẫn luôn ám ảnh Dung Ân, những ngày này, luôn luôn nhắc nhở cô, chính mình là kẻ cô đơn.
Không nỡ từ chối, càng thật sự không muốn một mình ở lại trong căn phòng trống trải.
Đi xuống dưới tầng, vú Lưu đã chuẩn bị xong bữa tối, “Thiếu gia, Ân Ân, có thể ăn cơm rồi”.
“Không, chúng tôi ra ngoài ăn”.
“Việt”, Dung Ân nhìn vào bàn bày biện rất nhiều món ăn, “Chúng ta ăn ở nhà được rồi”, miễn là, cô không ở một mình là tốt rồi.
“Vú Lưu, bác vất vả rồi ạ”, Diêm Việt mặc áo khoác, đi tới kéo tay Dung Ân, “Anh đưa em ra ngoài”.
“Cứ từ từ”, vú Lưu đột nhiên vui vẻ, “Hai người đi đường cẩn thận”.
Xe đi ra khỏi biệt thự, khi đi tới chợ, Diêm Việt để cô lại trên xe, khi quay về, trong tay anh là hoa và sô-cô-la. Những thứ biểu trưng lãng mạn nhất, đều không hề thiếu.
Đóa hoa hồng diễm lệ đang đua nhau khoe sắc, tỏa hương nồng đượm, Dung Ân ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đang chuyên chú lái xe của Diêm Việt, nhưng người đàn ông này, tại sao với cô mỗi lúc một xa lạ?
Đi đến nhà hàng, là Cao Tửu, xe dừng lại, Dung Ân vẫn như cũ không động đậy.
“Ân Ân?”
“Chúng ta đi nơi khác được không?”, Nơi này Nam Dạ Tước thường xuyên tới, cô sợ rằng sẽ không may bắt gặp.
“Anh đã đặt bàn rồi”, Diêm Việt xuống xe, một tay vòng ra sau lưng cô, “Em sao vậy?”
Đặt hoa trong tay xuống, Dung Ân xuống xe, “Không có gì, đi thôi”.
Vào trong nhà hàng, bữa ăn Tình nhân của Diêm Việt, đủ loại thức ăn đẹp mắt bày biện trên bàn.
Dung Ân không ăn nhiều, trên bàn ăn, Diêm Việt ngồi ở phía đối diện vươn tay về phía khuôn mặt cô, dường như đã thành phản xạ có điều kiên, Dung Ân nhanh chóng né tránh.
Bàn tay người đàn ông gượng gạo dừng lại giữa không trung, “Khóe miệng em có dính cơm”.
Nói xong, cô nghiêng mặt, tự tay lau, “Ân Ân, anh ngay cả chạm vào em một chút cũng không được sao?”
Dung Ân cúi đầu, chuyên chú ăn thức ăn, đang chuẩn bị đáp lời, đầu vừa ngẩng lên, hai mắt đã đối diện Nam Dạ Tước ở cách đó không xa.
Người đàn ông đứng ngạo nghễ ở trung tâm nhà hàng, bá đạo mà cường hãn đứng chắn đường, hai tay anh ta đút túi quần, thân thể cao lớn theo tư thế đứng nghiêng, ở anh ta, lúc nào cũng toát lên khí thế dũng mãnh, dù chỉ đứng yên một chỗ, không nói lời nào, cũng khiến người xung quanh cảm thấy một