Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/752 lượt.
i vẻ làm.
Ngược lại, Như An Tâm bắt đầu có vẻ chán nản, đặc biệt là công việc ghi chép đơn giản nhưng phải lặp đi lặp lại khiến cô ta thỉnh thoảng lại than vãn. Mặc dù chỉ tự than vãn với bản thân, song lại có Vu Tiểu Giai ở bên cạnh đồng tình ủng hộ, vì thế Như An Tâm ngày càng trở nên thân thiết với cô ta hơn.
Chập tối thứ Sáu, trên đường về nhà, Tô Duyệt Duyệt trả lại lọ dầu gió cho Doanh Thiệu Kiệt. Mặc dù cô đã định dùng hết sạch lọ dầu để trêu tức tay Doanh Thiệu Kiệt bủn xỉn keo kiệt kia, tối đầu tiên đúng là cô đã bôi rất nhiều, tuy nhiên ngày hôm sau khi đi làm, phát hiện thấy trước cửa nhà ăn đã trải một tấm thảm chống trượt, hai nhân viên phục vụ trong nhà ăn nói rằng có một anh chàng đẹp trai, mắc tật nói lắp tới gặp họ đề xuất trải tấm thảm này. Lúc đó Tô Duyệt Duyệt mới biết không phải Doanh Thiệu Kiệt thấy chết không cứu, ngược lại còn quan tâm rất chu đáo, không những tránh cho mình khỏi ngã thêm lần nữa mà còn giúp người khác tránh được phiền phức này.
“Dùng, dùng, không nhiều, ha ha.”
Khi Doanh Thiệu Kiệt nhận lại lọ dầu gió đã cười như một tên ngốc, Tô Duyệt Duyệt bĩu môi nói: “Sao thế? Anh nghĩ tôi xấu lắm à? Cho tôi mượn, chắc hẳn anh nghĩ tôi sẽ dùng hết sạch sành sanh ư?”
Thứ Năm vừa rồi, Mèo con đã gọi điện cho Tô Duyệt Duyệt, giọng buồn bã, bảo vì lý do sức khỏe, không thể chăm sóc Bồn tắm nhỏ, cũng không nỡ đưa Bồn tắm nhỏ đến cửa hàng chăm sóc vật nuôi, vì vậy hỏi xem liệu Tô Duyệt Duyệt có thể nuôi giúp cô hay không. Tô Duyệt Duyệt không chút do dự nhận lời ngay.
“Bồn tắm nhỏ? Cô, cô muốn, một chiếc bồn tắm nhỏ à?”
“À không, Bồn tắm nhỏ không phải là bồn tắm thông thường, là tên một chú chó Schnauzer.”
“Ồ!”
Thấy Doanh Thiệu Kiệt gật đầu hiểu ra, Tô Duyệt Duyệt bèn làm ra vẻ “trịnh trọng” hỏi: “Đúng rồi, ngày mai hoặc ngày kia anh có rỗi không?”
“Cuối, cuối tuần?”
“Đúng thế, nếu cuối tuần anh rỗi thì đưa tôi đến nhà Mèo con đón Bồn tắm nhỏ nhé. Nhưng! Nhưng cuối tuần không được tính hai chuyến, chỉ được tính một chuyến, như vậy tôi sẽ trừ tiền một ngày.”
“Vậy, vậy thì ngày mai nhé.”
“Gớm, nhìn thấy tiền đã sáng mắt, đồng ý ngay kìa!”
“Tôi…”
“Được rồi, được rồi, không đôi co với anh nữa, chú ý lái xe đi, tính mạng của tôi hoàn toàn nằm trong tay anh đấy.”
Doanh Thiệu Kiệt muốn phản đối nhưng lập tức bị miệng lưỡi sắc sảo của Tô Duyệt Duyệt chặn đứng, đành phải tập trung lái xe.
Sáng thứ Bảy, Tô Duyệt Duyệt đã gọi điện cho Doanh Thiệu Kiệt, Doanh Thiệu Kiệt mơ mơ màng màng tưởng mình đặt nhầm báo thức, mắt nhắm mắt mở trả lời: “Đã, đã chín rưỡi rồi à?”, lần tìm đồng hồ báo thức ở đầu giường, cố gắng chống mí mắt lên xem, thì ra mới bảy giờ, mà đã đánh thức mình dậy.Đêm qua anh còn thức xem bóng đá tới sáng, chỉ mới ngủ được tầm bốn tiếng chứ mấy, vậy mà đã bị Tô Duyệt Duyệt gọi điện quấy rầy rồi.
Tuy nhiên Tô Duyệt Duyệt không quan tâm, chỉ hùng hổ nói: “Vẫn chưa tỉnh à? Hễ đến cuối tuần lại lười chảy thây chảy mỡ. Đâu có giống tôi, ngày nào cũng chăm chỉ như ngày nào. Theo anh, chúng ta có nên đi sớm một chút ghé qua siêu thị mua cho Bồn tắm nhỏ ít đồ không? Đại loại như thức ăn hay khay vệ sinh dành cho chó ấy? Tôi đoán có thể Mèo con sẽ đưa chúng ta một ít đồ ăn cho chó, còn những thứ khác thì phải tự chuẩn bị.”
“Siêu, siêu thị? Mới bảy giờ, siêu thị còn chưa mở mà.”
“Vậy tôi mới phải gọi anh dậy, còn đánh răng rửa mặt, ăn sáng nữa, rồi mới ghé qua siêu thị chứ, rồi còn…”
“Được rồi, được rồi, tôi dậy, tôi dậy.”
Doanh Thiệu Kiệt uể oải ngồi dậy, cuối cùng cũng đã đáp ứng được yêu cầu của Tô Duyệt Duyệt, đúng tám giờ mười lăm phút lái xe đưa cô đến siêu thị, rồi tiến vào trong cùng đám ông già bà cả đến từ rõ sớm để mua đồ tươi và rẻ. Đồ dành cho vật nuôi lại không rẻ chút nào, dù là quầy giảm giá trong siêu thị thì giácũng vẫn cao ngất ngưởng. Tô Duyệt Duyệt vốn định tiết kiệm một chút tiền nhưng nghĩ mình còn mắc nợ Mèo con, liền nghiến răng nghiến lợi bỏ chúng vào trong xe đẩy, nhân tiện cũng mua luôn một ít rau giá rẻ. Khi tính tiền, Tô Duyệt Duyệt thanh toán bằng thẻ tiền lương của mình, số tiền còn lại trong thẻ không nhiều, nhưng Tô Duyệt Duyệt nghĩ mình cũng sắp được nhận tiền lương tháng đầu tiên ở JSCT rồi nên không có gì phải lo lắng, giúp Mèo con chăm sóc tốt chú chó cưng Bồn tắm nhỏ, coi như cũng là điều an ủi với lương tâm của cô.
“Cô không có, không có thẻ tín dụng à?”
Thanh toán xong, Tô Duyệt Duyệt tìm một góc để kiểm tra lại hóa đơn, nghe thấy Doanh Thiệu Kiệt đứng bên cạnh hỏi vậy, lập tức bĩu môi, nói: “Tôi không làm nô lệ thẻ, còn nữa, nô lệ phòng, nô lệ xe, tất cả tôi đều không làm nhé.”
“Được rồi, chúng, chúng ta đi thôi.”
Doanh Thiệu kiệt thấy Tô Duyệt Duyệt bắt đầu sưng sỉa mặt mày, vội vã đẩy xe hàng tới bãi đỗ xe, vừa hay nghe thấy một đôi vợ chồng già đang xách trứng gà đi ngang qua bàn luận về mối quan hệ giữa mình với Tô Duyệt Duyệt.
“Nhìn đôi vợ chồng trẻ kìa!”
“Đẹp đôi thật, nhìn là biết họ đang rất hạnh phúc, chẳng khác gì chúng ta ngày xưa.”
Lời nói của đôi vợ c