Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/754 lượt.
ầu gió, hoài nghi hỏi Doanh Thiệu Kiệt. Anh ta quả nhiên thấy chết không cứu, đúng là đồ Gia Cát Lượng, biết mình gặp xui xẻo mà không đến giúp, chẳng có chút phong độ đàn ông gì cả.
“Cô, cô dùng xong, nhớ trả, trả lại tôi.”
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, đồ keo kiệt, biết là không có lòng tốt mà, dùng xong còn phải trả nữa.” Tô Duyệt Duyệt trừng mắt nhìn Doanh Thiệu Kiệt, cầm lọ dầu gió trong tay, cười thầm: Hơ hơ, về nhà tôi sẽ dùng hết, trả lại anh cái lọ không, đúng là tên keo kiệt.
“Cái, cái lọ này khó kiếm lắm đấy.”
“Nhiều lý do quá, dùng xong trả anh là được chứ gì?”
Doanh Thiệu Kiệt rõ ràng đang né tránh câu hỏi của mình, Tô Duyệt Duyệt nghĩ bụng, chắc người đàn ông này cho rằng mình không trượng nghĩa như Tống Dật Tuấn nên mới tìm cách lảng tránh nói sang chuyện khác. Nghĩ đến việc anh ta đã đưa cho mình lọ dầu gió, coi như miễn cưỡng bỏ qua vụ này, cô ngồi tựa lưng vào ghế, làm việc cả ngày đều không cảm thấy gì, bây giờ thảnh thơi, lại thấy các khớp xương trên người đau nhức.
“Hôm nay làm việc, có bận, bận không?”
Đang lim dim buồn ngủ, chợt thấy Doanh Thiệu Kiệt đột nhiên quan tâm đến công việc của mình, Tô Duyệt Duyệt ngháp một cái, nói: “Bận, cả một đống việc lộn xộn chẳng ra đâu vào đâu.”
“Có, có ai gây khó dễ à?”
“Anh nói đúng đấy.”
“Cô mới đến, chỉ cần, không, không quá đáng quá, thì đừng, đừng cãi nhau với người ta.”
“Anh đang dạy tôi cách đối nhân xử thế đấy à?” Tô Duyệt Duyệt ưỡn thẳng người lên, hỏi giống như FBI đang thẩm vấn: “Nói đi, anh đã ở JS lâu rồi, có hiểu nhiều về JSCT không? Có thể giúp tôi giải thích sự hỗn loạn ấy không?”
“Hơn bảy năm. Không hiểu, hiểu lắm.”
“Bảy năm cơ à, lâu thật!”
“Không, không lâu, đây là công ty, thứ ba, mà tôi làm.”
Tô Duyệt Duyệt ngả lưng xuống ghế, chắm chú quan sát khuôn mặt của Doanh Thiệu Kiệt, da rất đẹp, dường như không có một nếp nhăn. Không biết anh bao nhiêu tuổi rồi, đã làm việc ở JS được bảy năm, cộng thêm thời gian trước đó, chắc cũng đã đến ba mươi tuổi rồi. cô trầm tư suy nghĩ, còn Doanh Thiệu Kiệt lại nhìn khuôn mặt trầm tư kia qua gương chiếu hậu, cố gắng nhịn cười.
Cô gái này không biết đang nghĩ gì, tức giận chắc cũng hết rồi nhưng giờ lại nhìn anh lâu như vậy, đến bản thân anh cũng cảm thấy ngại, song đôi mắt trong veo kia dường như không một phút nào rời đi.
Một lúc lâu sau, Tô Duyệt Duyệt mới thở dài nói: “Anh thật kiên cường, đã ở đây được hơn bảy năm rồi cơ à, nếu kết hôn thì được xem là bảy năm sóng gió, vậy mà anh đã làm việc ở công ty bảy năm, cái “hố củ cải” này không biết đã bị anh nhổ hết bao nhiêu củ rồi. Nói đi, anh có phải lao động trẻ em ở JS không?”
“Lao, lao động trẻ em? Cái gì mà lao động trẻ em?”
“Lao động trẻ em chính là tuổi còn nhỏ đã phải làm việc, cái này mà cũng không hiểu, trước đây tôi thường xuyên bị người ta gọi là lao động trẻ em đấy.”
Tô Duyệt Duyệt bĩu môi, cũng không biết người đàn ông đang lái xe kia không hiểu thật hay cố tình ra vẻ không hiểu, ngả người ra phía sau, ngáp một hơi dài.
“Cô, cô ăn mặc, trông cứ như học sinh ấy.” Một lúc sau, Tô Duyệt Duyệt đang sắp ngủ lại nghe thấy Doanh Thiệu Kiệt nói.
“Này, Doanh Thiệu Kiệt, anh hồi lâu không nói gì, hễ mở miệng là đả kích tôi.”
Tô Duyệt Duyệt vừa nói vừa cúi nhìn quần áo của mình, thực ra quần áo cô đang mặc cũng rất đẹp, dù gì cũng là kiểu Hàn Quốc, mặc dù hơi giống học sinh nhưng chắc cũng không đến nỗi tệ như Doanh Thiệu Kiệt nói?
“Tôi nói, nói thật đấy.”
“Đợi tôi có tiền sẽ thay đổi lại, không có tiền chẳng làm được gì cả. Hơn nữa, tôi còn rất nhiều thứ cần đến tiền, ví dụ như tiền nhà, còn ví dụ như phải trả tiền cho kẻ…”
Tô Duyệt Duyệt định nói “kẻ bủn xỉn như anh” nhưng lại bỏ ngỏ, Doanh Thiệu Kiệt biết cô đang định nói mình, song do phải tập trung lái xe nên anh im lặng, mãi đến khi tới phía dưới tòa nhà của Tô Duyệt Duyệt, Doanh Thiệu Kiệt mới nói: “Tiền xe bất di bất dịch, tiền nhà cũng vậy, còn lại những khoản tiền khác có thể tiết kiệm được.”
“Doanh Thiệu Kiệt, anh thật biết tính toán. Được rồi, ăn ở đi lại đều phải tính tiền, còn lại sẽ không tính. Nhưng trước khi tôi tiết kiệm được tiền mua quần áo thì đừng có lúc nào cũng nói móc tôi như vậy.”
“Được thôi, bye bye!”
“Bye bye!”
Tô Duyệt Duyệt trở về phòng mình, sau khi ăn tối xong lại nhắn tin cho Mèo con, Mèo con hồi âm lại ngay, nói hai ngày nữa sẽ gọi điện cho cô, Tô Duyệt Duyệt thấy nhẹ nhõm hẳn. Sau khi tắm xong, cô lấy dầu gió của Doanh Thiệu Kiệt xoa mông, xoa xong cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Vì cả ngày làm việc vất vả nên cô cũng nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Tuy nhiên cuộc chiến ngày hôm sau sẽ còn căng thẳng hơn cả ngày hôm trước. Vừa đến phòng làm việc, còn chưa kịp rót nước, điện thoại đã liên tục reo vang.
Cô tức tốc viết bản báo cáo công việc, phải mất bốn mươi lăm phút mới hoàn thành. Tô Duyệt Duyệt ngắm nghía bản báo cáo trên bàn, cảm thấy thật khâm phục chính mình, loáng cái đã viết ra được nhiều như vậy. Mặc dù công việc khá rắc rối, nặng có, nhẹ có, cần gấ