Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/801 lượt.

, Doanh Thiệu Kiệt có điện thoại gọi tới, nội dung đương nhiên là chuyện của Trương Quảng Minh. Tô Duyệt Duyệt với bản tính không quen nghe trộm điện thoại của người khác, giờ cũng chợt căng hết cả tai lên nghe không sót một từ nào.
“Tôi đã cho người kiểm tra tất cả dữ liệu lưu trong máy tính của anh ta.”
Kiểm tra dữ liệu? Nghe xong mấy từ này, Tô Duyệt Duyệt chợt cảm thấy vô cùng tò mò. Nếu chỉ là việc thuyên chuyển công tác bình thường, tại sao công ty lại phải cho người kiểm tra tất cả dữ liệu trong máy tính của người đó. Hơn nữa, bộ phận Thu mua là một bộ phận tương đối nhạy cảm. Trước đây, trong các công ty nhà nước, bộ phận Thu mua và bộ phận Bán hàng đều do giám đốc công ty trực tiếp quản lý. Điều đó cũng có nghĩa là, vị trí đó không dễ ngồi một chút nào. Hiện tại Doanh Thiệu Kiệt đang cho người kiểm tra tất cả dữ liệu trong máy tính của Trương Quảng Minh, điều này khiến Tô Duyệt Duyệt không thể không hoài nghi về lý do Trương Quảng Minh rời đi. Tuy nhiên, đối với một nhân viên quèn đang làm việc trong công ty như Tô Duyệt Duyệt thì chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến cô cả.
“Còn một vài thứ nữa, sau khi sắp xếp xong tôi sẽ gửi mail cho anh.”
Trong khi Tô Duyệt Duyệt còn đang mải suy nghĩ thì Doanh Thiệu Kiệt đã kết thúc cuộc điện thoại. Nghe Doanh Thiệu Kiệt chào người ở đầu dây bên kia, Tô Duyệt Duyệt mới biết đó chính là Wagner. Cô cũng không hiểu tại sao kể từ khi anh ta đảm nhận chức vụ Giám đốc dự án S của công ty thì gần như mọi cuộc điện thoại đều trở nên bí mật, khó hiểu đến kỳ lạ.
Vừa cúp máy xong, Tô Duyệt Duyệt còn chưa kịp nói gì thì điện thoại của Doanh Thiệu Kiệt lại tiếp tục reo lên. Lần này, ngay cả Doanh Thiệu Kiệt cũng không thể ngờ người gọi chính là Tống Dật Tuấn.
“Có chuyện gì vậy?” Doanh Thiệu Kiệt cố làm ra vẻ bình thản, thậm chí còn có chút lạnh nhạt. Tuy nhiên, giọng nói từ đầu dây bên kia vọng lại nghe chẳng có chút gì là ôn hòa, thậm chí còn tạo cho người ta cảm giác như khi vừa mở cửa đã thấy ngay ngọn núi cao đập vào mắt vậy: “Anh dừng lại đượcrồi đấy!”
“Những lời này, lẽ ra tôi phải nói với cậu mới đúng chứ!”
“Thiệu Kiệt, anh không cần tiếp tục điều tra nữa đâu. Chuyện của Trương Quảng Minh, anh không cần điều tra thêm bất cứ điều gì nữa.”
“Tôi không sao, tôi chỉ muốn nói rằng, anh đừng có tốn công vô ích nữa.” Người đàn ông ở đầu dây bên kia khẽ ho nhẹ mấy tiếng. Doanh Thiệu Kiệt có thể nghe thấy rất rõ ràng. Trước đó, khi biết người này bị ốm ở Bắc Kinh, anh chỉ nghĩ là anh ta đang trốn chạy, không ngờ lại ốm thật. Doanh Thiệu Kiệt giảm tốc độ xe lại, hỏi: “Chuyện của Trương Quảng Minh, tôi chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng, không chỉ riêng Trương Quảng Minh mà cả một số người khác nữa, tôi sẽ điều tra hết mọi chuyện.”
“Điều tra cho rõ ràng? Ha ha, Doanh Thiệu Kiệt, anh có biết mình đang đi trên con đường như thế nào không? Nếu không phải vì mối quan hệ giữa hai chúng ta thì tôi đã không gọi điện để nhắc anh rồi, anh…”
“Tôi biết rõ mình đang làm gì.” Doanh Thiệu Kiệt nói rất dứt khoát. Tống Dật Tuấn lại ho khẽ vài tiếng nữa, cười hỏi: “Tất cả chúng ta đều chỉ là đi làm thuê cho người khác, hà tất phải ép nhau đến bước đường cùng?”
“Dật Tuấn, tôi đang lái xe, nếu không còn chuyện gì nữa, tôi cúp máy đây.”
“Tô Duyệt Duyệt cũng đang ở trên xe à?”
“Đúng vậy.”
“Sau này, tôi sẽ làm những chuyện đó.” Vừa chuyển chủ đề, Tống Dật Tuấn đã đề cập ngay tới Tô Duyệt Duyệt. Doanh Thiệu Kiệt khựng lại, bàn chân bất giác ấn mạnh xuống phanh xe, chỉ nghe thấy xe phía sau bấm còi inh ỏi. Tô Duyệt Duyệt vô cùng sợ hãi, không hiểu Doanh Thiệu Kiệt đang nói chuyện gì với Tống Dật Tuấn - người đã biệt tích nhiều ngày nay rồi? Tại sao Tống Dật Tuấn lại gọi điện cho Doanh Thiệu Kiệt mà không gọi cho mình chứ?
“Anh là gì của cô ấy?”
Cảm thấy dường như hai người đang nói chuyện về mình, Tô Duyệt Duyệt nín thở, dựa người vào sát thành ghế. Từ trong tai của Doanh Thiệu Kiệt vang lên một giọng nói rất rõ ràng và tràn đầy tự tin: “Bạn trai.”
Bạn trai?
Chiếc xe đột nhiên đứng khựng lại, tuy nhiên, may mắn là lúc này phía sau không có xe nào cả. Tiếng phanh rít trên đường cũng giống như tiếng chói tai phát ra từ trong điện thoại, còn người ở bên kia đầu dây sau khi cười nhạt một tràng đã nhanh chóng cúp máy.
“Anh có chuyện gì thế? Nghe điện thoại trong lúc lái xe đã là không nên rồi lại còn không cẩn thận như vậy nữa.” Tô Duyệt Duyệt nói với giọng trách móc. Doanh Thiệu Kiệt vứt điện thoại qua một bên, quay xuống nhìn Tô Duyệt Duyệt, hỏi: “Cô đã đồng ý làm bạn gái của Tống Dật Tuấn?”
“Đúng vậy.”
“Cô điên rồi sao? Cô có biết là cậu ta là loại người gì không?” Doanh Thiệu Kiệt cảm thấy vô cùng đau khổ, tất cả mọi thứ dường như đang vỡ vụn trước mắt. Câu trả lời thừa nhận của Tô Duyệt Duyệt giống như một chất xúc tác khiến tất cả mọi ước vọng trong anh đều hừng hực bốc cháy, giọng nói cũng vì thế mà trở nên khó nghe hơn. Tô Duyệt Duyệt vốn đã định trả lời anh bằng một giọng bình thản nhất nhưng không ngờ anh lại dùng giọng chất vấn đ