Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.

xưa nữa…”’
“Trách nhiệm là cướp người đàn ông con gái mẹ yêu, trách nhiệm là khích lệ con gái kế của mẹ đi thích bạn trai của con gái mẹ?”
Sau khi hai người đồng thời lớn tiếng, trong phòng đột ngột yên lặng.
“Con không phải yêu, là suy tưởng. Từ Khanh là bạn của bố con, ông ấy đối với con là xuất phát từ sự chăm sóc dành cho vãn bối, con lại ảo tưởng đó là yêu, ảo tưởng hai người là một đôi. Bác sĩ nói, con đối với ông ấy là phức cảm Electra (2) và tự trách sau khi mất cha.”
(2) Phức cảm Electra: tình cảm quyến luyến đặc biệt giữa con gái với cha (nghĩa là đứa trẻ thể hiện sự quý mến người sinh thành ra mình, thuộc giới tính khác mình nhưng lại đố kỵ và căm ghét bậc phụ huynh cùng giới tính với mình).
Mẹ Trình nói đến chỗ này, đáy mắt xẹt qua một tia đau đớn,
“Nếu không phải dẫn con đi ăn kem, bố con có thể xảy ra chuyện?… Đó là người đàn ông đời này mẹ yêu nhất… Mẹ đã trách mắng con một câu chưa?”
Trình Ca cũng không nói gì, cô nghĩ tới bé trai được người phụ nữ bảo vệ trong trạm xe Cách Nhĩ Mộc.
Mẹ quả thực không trách một câu, bà xông thẳng vào bệnh viện đánh cô, bị bác sĩ, y tá ngăn lại, thế là bà đi, cô nằm viện nửa tháng bà đều không đến thăm. Vẫn là Từ Khanh chăm sóc cô.
Mâu thuẫn giữa mẹ và con gái đã sớm không thể hòa giải, người thân nhất tổn thương nhau, vô cùng tàn nhẫn vô cùng mãnh liệt.
“Con chưa bao giờ nói chuyện của con cho mẹ, Vương San còn thân với mẹ hơn con. Con không nói gì cả, yêu đương cũng không nói cho mẹ biết. Nếu biết Giang Khải là bạn trai con, sao mẹ có thể khích lệ Vương San? Sau đó chuyện lớn lên, toàn bộ là vì tính cách của con quá cứng rắn không tha thứ người khác. Nếu như là Giang Khải ra mặt thì không đến mức gây ra kết quả đó.”
Sắc mặt Trình Ca trắng bệch, cô vẫn nghĩ tới bé trai được người phụ nữ bảo vệ trong trạm xe Cách Nhĩ Mộc.
Tâm tàn ý lạnh, đại khái chính là loại cảm giác của cô giờ phút này.
“Mẹ cứ an ủi mình như vậy đi.” Cô đi qua bên người bà.
Đánh trả, “Đúng rồi, mẹ phải cảm ơn Từ Khanh, khi đó con còn nhỏ, tuy ông ấy thích con, không nhịn được đối xử tốt với con, nhưng luôn từ chối con. Nếu không thì mẹ đã ngủ chung một người đàn ông với con gái mẹ rồi. Kích thích không?”
Mặt mẹ Trình trắng bệch, “chát”, một cái tát trên mặt Trình Ca.
Rất nhanh, Phương Nghiên xông vào, vội nói: “Dì, dì làm gì vậy!! Sao có thể đánh người chứ?!”
“Không cần quan tâm, không đau.” Trình Ca hất tay cô ấy, xách túi đi ra ngoài, Phương Nghiên đuổi theo: “Trình Ca, em cần nghỉ ngơi mà!”
Trình Ca cũng không quay đầu lại.
**
Trong căn phòng chật hẹp, ánh đèn lờ mờ.
Trình Ca cởi áo, lộ nửa bên ngực tròn xoe, cô nằm ngay ngắn trên giường.
“Chuẩn bị xong rồi chứ?” Người đàn ông hỏi.
“Ừm.”
Ngón tay anh ta chạm trên ngực cô, sờ vết sẹo do viên đạn kia tạo thành, hỏi: “Hoa anh túc? Gợi cảm, mị hoặc, giống như câu đố. Thích hợp với em.”
“Xinh đẹp, tầm thường.”
“Em thích hoa văn gì?”
Trình Ca nói cho anh ta, hỏi: “Anh từng xăm chưa?”
“Chưa. Muốn làm tốt cái này, độ khó lớn đây.” Người xăm hình nói, “Anh cố gắng thử một lần.”
Trình Ca nâng mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đêm ở thành phố tối tăm, cô lại nhìn thấy Tam giác mùa hè.






Thanh Hải.
Mây đen gió lớn.
Sườn núi đất vàng, mênh mông bát ngát. Mấy cây bạch dương thẳng tắp phản chiếu bầu trời đêm, để lại ảnh ngược sáng đen nhánh.
Người điên lái xe Jeep vòng tới lượn lui, chạy nghiền nát một ruộng lúa mì hoang dại, dừng lại. Hắn xuống xe, dựa vào ánh trăng nhìn xung quanh một chút, cao nguyên nhấp nhô, không có động tĩnh.
Hắn đi tới một chỗ trũng, vòng xuống sườn núi đi tới bãi đất trống rộng rãi, trong hầm trú ẩn lộ ra một tia sáng yếu ớt.
Người điên suy nghĩ thấy bất thường, cấp bách nói: “Không phải cái con đó không có chứng cứ sao. Em cứ không nhả ra thì cũng chỉ như thế thôi.”
“Cái con đó, hừ!”
Người điên liếc nhìn bàn tay tàn phế quấn băng vải của anh Vạn, hắn có nghe thấy, nói: “Anh Vạn, lần trước em hung hăng đánh con đó, miệng cũng đánh ra máu. Đá rồi cũng đạp rồi, đã trút giận cho anh.”
“Bản lĩnh thế sao không giết nó?”
“Nó đã bị em đánh nằm bò rồi. Em nắm đầu nó cắt một nhát, ai ngờ nó còn sức cướp dao. Không phải em nghĩ phải giữ cái mạng lại báo đáp anh Vạn anh sao?”
Anh Vạn phả khói: “Con đó cứng đầu… Chỗ tao đang thiếu nhân công, miệng mày đủ cứng, đi theo tao làm thật tốt, sẽ không bạc đãi mày.”
Người điên cúi người vâng dạ: “Dạ dạ.”
Anh Vạn ngậm thuốc lá, nhìn về phía da linh dương cười một tiếng.
Cáo Đen muốn leo lên đỉnh dây chuyền sản xuất, đến Nam Á kinh doanh khăn choàng shahtoosh. Nhưng đường dây súng đạn và da trên tay hắn, anh Vạn vẫn chưa tiếp nhận hoàn toàn. Chỉ sợ những nhóm săn trộm có qua lại buôn bán với Cáo Đen chiếm ưu thế.
Chờ xấp da này đưa cho Cáo Đen làm chi phí, hắn ta hiển nhiên bán cho hắn tài nguyên độc nhất. Đến lúc đó hắn chính là Cáo Đen mới.
Người điên nhìn từng đống núi da, thán phục: “Nhiều vậ