Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.
ng.
Không có hưng phấn, không có kích thích.
Ngoài cánh cửa gỗ đỏ hoa lệ truyền đến tiếng bước chân, nhân viên vệ sinh sắp tới quét dọn, Trình Ca ném thuốc vào gạt tàn thuốc pha lê, đứng lên, một trận choáng váng đầu hoa mắt.
Giày cao gót lắc lư, cô lảo đảo đi ra hành lang, gắng sức thở dốc.
Cô cúi đầu vịn vào tường, cảm thấy mệt mỏi.
Cô như bùn nhão dựa nghiêng bên tường một lúc, cố gắng nhấc bước đi, muốn đi ra ngoài tìm người đại diện tiễn khách, đột nhiên, cô bị người khác ôm lấy eo, kéo mạnh một cái.
Cô bị kéo vào toilet nhấn vào tường, nụ hôn nóng bỏng của đàn ông rơi vào gò má cô, cổ cô. Cánh cửa khóa kín trong nháy mắt, hai tay Cao Gia Viễn đang vuốt ve khắp người cô, dùng sức nắn bóp.
Trình Ca quay đầu sang chỗ khác, muốn đẩy anh ta ra, tiếc rằng rượu cồn ảnh hưởng, cô không đủ sức.
Anh ta dùng hết sức, siết chặt đến mức cô thở không nổi.
Anh ta bế cô đặt lên bồn rửa tay, vén váy từ bắp chân lần lượt đến thắt lưng. Người chống về trước một cái, hai chân Trình Ca bị ép mở ra.
Trình Ca hoảng hốt một chút.
Trong hiên cửa mờ tối chật hẹp ở nhà nghỉ trấn Lưu Phong, Bành Dã chính là thế này, không báo trước, xông vào thân thể cô.
Cao Gia Viễn duỗi tay đến sau mông cô, kéo rách quần chữ T, cúi đầu chui vào trong váy cô.
Giày cao gót của Trình Ca đá vào vai anh ta: “Đi ra.”
Cao Gia Viễn bị đau đứng dậy.
Trình Ca nắm lấy bồn rửa tay, rượu cồn khiến sắc mặt cô đỏ bừng, hơi thở dốc.
Cô nghiêng đầu dựa vào mặt tường cẩm thạch tinh xảo sạch sẽ, ánh mắt mê mang, rất chán chường.
“Trình Ca, đừng nhịn, anh biết em thích việc này.” Cao Gia Viễn đi tới sờ đùi cô, “Em có nhớ không, chúng ta từng làm trong toilet ở khách sạn này. Có người gõ cửa, em cảm thấy kích thích.”
Trình Ca không nhớ, điều cô có thể nghĩ tới chỉ có nắng chiều đỏ, tiếng người ở buổi chợ phiên bên ngoài nhà nghỉ, và mùi gỗ hơi mục trong phòng, còn có cô cuộn tròn ngang hông người đàn ông ấy, mỗi lần anh đi một bước, sự đau đớn và tốc độ đâm thẳng tim gan cô.
“Không phải em thích kích thích sao?” Cao Gia Viễn ôm chặt thân thể cô, đầu lưỡi trêu ghẹo cổ cô, lỗ tai cô;
Cô ngửa đầu, đờ đẫn nhìn đèn trang trí rực rỡ như trăm hoa đua nở.
“Em trở nên chậm chạp rồi.” Anh ta thì thầm bên tai cô, “Nghiện kích thích không phải chuyện xấu, đừng chịu đựng. Thứ em muốn, anh đều cho em.”
Anh ta lấy ra một cái túi giấy nhỏ: “Trình Ca, nếm cái này thử, rất kích thích đấy. Em nhất định sẽ thích.”
Trình Ca từ từ cúi đầu xuống, cụp mắt, lẳng lặng nhìn.
Trong tay anh ta nâng một đống nhỏ bột màu trắng.
Thượng Hải.
Cao Gia Viễn ôm eo Trình Ca, lấy chìa khóa trong túi xách cô ra.
Trình Ca vịn cánh cửa, đẩy ngực anh ta một cái, nhưng tay không có một chút sức lực.
Mở cửa đi vào.
Trình Ca chặn ở hiên cửa, nắm lấy cánh cửa, giọng rất thấp, hơi thở không ổn định: “Nhà tôi không cho người ngoài vào.”
Cao Gia Viễn cúi người hôn mắt cô, Trình Ca quay đầu sang chỗ khác không cho phép: “Anh đi đi, tôi mệt rồi, muốn ngủ.”
“Anh sẽ cho em kích thích, để em không mệt.” Anh ta ngồi xổm dậy, vén váy cô lên, tách hai chân cô ra đẩy gập lại, cúi đầu xuống.
Trình Ca đá anh ta: “Cút.”
Cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra.
“Trình Ca em không…” Phương Nghiên đứng ở cửa, sững sờ.
**
Thanh Hải.
Lúc Bành Dã chuẩn bị ngủ, nhận được điện thoại của An An.
“Anh Bành Dã…” An An vừa mở miệng liền nghẹn ngào.
Trong lòng Bành Dã hiểu rõ, nhưng vẫn hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Bây giờ em ở trên quốc lộ đối diện trạm bảo vệ của các anh.”
Bành Dã mặc quần áo xong đi ra ngoài trạm, An An đứng trên cao nguyên trong đêm khuya.
Anh đi thong thả mấy bước tới, nhíu mày: “Đến đây giờ này, quá nguy hiểm.”
“Em quá giang xe của người nhà một bệnh nhân ở bệnh viện.” Giọng nói của An An vẫn coi như là bình tĩnh, viền mắt ửng đỏ.
Vẻ mặt An An tủi thân, cô không lên tiếng,
Bành Dã cũng không thạo việc an ủi người khác, chỉ chỉ bầu trời sao trên đỉnh đầu: “Tâm trạng không tốt thì ngẩng đầu nhìn một chút.”
An An liền ngẩng đầu, ngắm ngân hà rực rỡ mùa hè, trong nháy mắt, nước mắt liền lặng lẽ chảy xuống.
Bành Dã không khuyên giải an ủi, cũng nhìn lên như thế. Qua không biết bao lâu,
An An cúi đầu, nghẹn ngào: “Em không biết nói với ai, chỉ có thể đến tìm anh.”
“Chuyện gì vậy?”
Anh trai em.” An An ngồi xổm trên bãi cỏ, ôm chặt chân mình.
Bành Dã cúi đầu, cô vùi đầu bờ vai run lên, người lại không khóc thành tiếng.
Anh cũng ngồi xổm xuống: “Nói thế nào?”
An An che mắt, run rẩy hít lấy hơi: “Ít ngày trước, có cảnh sát tìm em, hỏi chuyện của anh em, cái gì cũng hỏi. Từ đó về sau, điện thoại của anh em không gọi được nữa.”
Bành Dã không tiếp lời.
“Anh em không liên lạc với em rất nhiều ngày, em cũng không tìm được anh ấy, nhất định đã xảy ra chuyện không tốt.”
Bành Dã hỏi: “Cô nghĩ thế nào?”
An An lấy tay ra, lộ ra đôi mắt đỏ bừng: “Cái gì nghĩ thế nào?”
“Cô cho rằng anh trai cô đã xảy ra chuyệ