Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.
i của anh ngày càng rõ ràng, lọt ra khỏi ống nghe: “Chú là người bận rộn, đi qua cũng không tìm anh em ăn bữa cơm, anh chỉ có thể lái xe, đuổi tới sau mông chú thôi. Ha ha.”
Giọng anh Tư đi ngoài cửa sổ, người đã tới ngoài cửa rồi?
Đoàn người đi sang gian nhà chính, đến cửa chính, chạm mặt một người đàn ông cao lớn vạm vỡ dáng dấp nghiêm chỉnh, thấy Bành Dã, ý cười tràn đầy: “Lão Bảy!”
“Anh Tư!”
Hai người đàn ông ôm chằm nhau.
Sau đó,
“Thạch Đầu!”
“Hà Tranh!”
Hai người chạm nắm tay.
Hà Tranh lại đấm Bành Dã một cái: “Nhóc con! Đi qua cũng không báo một tiếng.” Anh ta nhìn người sau lưng Bành Dã, nói: “Trong đội chỉ mấy người này tới à, thảo nào phải về gấp.”
Bành Dã giới thiệu với anh ta: “Em từng nhắc qua với anh, Mười Sáu Lang.”
Mười Sáu cao giọng: “Chào anh Tư!”
Hà Tranh: “Nhóc con không tệ, có tinh thần.”
Bành Dã: “Tang Ương Ni Mã, một đứa trẻ.”
Mặt Ni Mã hơi đỏ: “Anh, em lớn rồi.”
Hà Tranh cười, vỗ vỗ vai cậu: “Thân thể không tệ, thấy là có thể chịu khổ.”
Ni Mã lập tức gật đầu như gà mổ thóc: “Có thể ạ có thể ạ.”
Ánh mắt Bành Dã tìm kiếm một vòng, phát hiện Trình Ca không tới theo, lại nhìn về phía nhà bếp, cô ngồi bên bếp lò vặn bó rơm.
Nắng chiều chiếu xiên, cô mặc trang phục dân tộc Tạng màu xanh, mái tóc dài thắt thành bím tóc nhỏ, hạt san hô và hổ phách trên đầu rạng rỡ trong ánh sáng mông lung. Vì cúi đầu, không nhìn thấy ánh mắt vắng lặng hờ hững thường ngày, thoạt nhìn một cái, lại cực kì dịu dàng.
Bành Dã kéo Hà Tranh sang bên kia: “Tới đúng lúc lắm, vừa nấu cơm.”
Hà Tranh lại dừng bước, cười: “Lần này tới, có người quá giang xe anh, cũng tới thăm chú đấy.”
Hà Tranh đi tới cạnh cửa, gọi ra ngoài: “A Hòe.”
Bành Dã hơi bất ngờ, vốn nên đi sang xem thử, người lại ma xui quỷ khiến nhìn về hướng nhà bếp một cái, trước bếp lò không có ai, chỉ để lại ánh nắng màu da cam và làn khói màu trắng xanh.
“Anh Dã…” Một giọng nữ dịu dàng trầm bổng truyền tới.
Bành Dã quay đầu lại, A Hòe đứng ở ngưỡng cửa, cười với anh.
Bành Dã nói: “Em cũng tới à.”
A Hòe nói khẽ: “Sao, không muốn gặp em hả.”
Bành Dã cười một tiếng: “Nói gì thế.”
Mấy người đi vào bếp, Hà Tranh chợt nhớ tới việc gì đó, nói: “Đúng rồi, trên xe có mấy chục cân thịt khô cá khô. Thạch Đầu, chú chuyển xuống đi.” Anh ta ném chìa khóa xe cho Thạch Đầu, “Đều của A Hòe mua đấy, anh chỉ lo xúc động, quên mất mang đồ cho mọi người, vẫn là phụ nữ tỉ mỉ quan tâm nhất.”
Bành Dã nhìn về phía A Hòe: “Bao nhiêu tiền, anh kêu Thạch Đầu đưa…”
“Đều là tiền hôm đó anh cho em.” A Hòe nhẹ giọng nói, “Anh khách sáo với em vậy làm gì?”
Phía sau Mười Sáu đến gần, Bành Dã không nói tiếp gì nữa.
Vào bếp, Trình Ca ngồi trên đống rơm nghịch bật lửa.
Bành Dã thoáng nhíu mày: “Cô đây là muốn đốt mình à?”
Trình Ca không có biểu cảm gì nhìn anh một cái, nhìn Hà Tranh một cái, lại nhìn về phía A Hòe; A Hòe cũng đang nhìn cô, ánh mắt chạm nhau, A Hòe cười với cô, cười mỉm nhàn nhạt, có loại dịu dàng của con gái cưng.
Hà Tranh hỏi: “Không phải người dân tộc Tạng phải không?”
Bành Dã nói: “Không phải. Thay bộ đồ khác thôi.”
“Nhìn không giống,” Hà Tranh cười nói, “Sao không giới thiệu một chút?”
Ngay từ đầu Bành Dã đã muốn dẫn Hà Tranh tới giới thiệu, bây giờ ngược lại làm cho giống như anh không để Trình Ca vào mắt.
Trình Ca không đợi Bành Dã, tự mình mở miệng: “Tôi tên Trình Ca, nhiếp ảnh gia.”
Mười Sáu phụ họa: “Cô ấy chụp ảnh tuyên truyền cho khu bảo tồn của chúng ta.”
Hà Tranh tràn đầy vui vẻ, nói: “Vậy đương nhiên tốt. Mấy năm nay nhu cầu da lông động vật hoang dã đang tăng cao, giá tăng lên một mạch, bọn săn trộm càn rỡ theo. Phải tuyên truyền nhiều hơn, chuyện cô làm là chuyện tốt, sức ảnh hưởng lớn hơn chúng tôi.”
Trình Ca nói: “Chuyện tôi làm là chuyện nhẹ nhàng, không khổ bằng các anh.”
Thạch Đầu xách túi vào, nghe thế, nói: “Trình Ca tới đây gặp không ít khổ, phản ứng cao nguyên còn chưa đỡ lắm, thiếu chút nữa bị người dưới quyền của Cáo Đen giết rồi.”
Hà Tranh sửng sốt, nhìn Bành Dã: “Xảy ra chuyện gì thế?”
Bành Dã kể một lần tình huống đại khái cho Hà Tranh, Hà Tranh nói: “Vốn tưởng đoạn đường mấy đứa về này, chỉ có thể có người tới cướp da, sao còn thêm một tầng nguy hiểm chứ?”
A Hòe nhẹ nhàng nói: “Vậy mấy anh phải bảo vệ tốt cho cô ấy,” lại thêm một câu, “Bản thân cũng phải cẩn thận hơn.”
Trình Ca không lên tiếng.
**
Rất nhanh, A Hòe giúp Thạch Đầu, Ni Mã xào rau nấu cơm.
Hà Tranh và Bành Dã thì đi ra ngoài nhà nói chuyện phiếm. Hai người đi qua đống cỏ khô trong sân, leo lên ngồi hút thuốc.
Hà Tranh hỏi: “Trước đây chú nói, định bắt được Cáo Đen thì rút lui, là muốn rút lui hoàn toàn sao?”
Bành Dã nói: “Quá khổ. Nếu không phải vì chuyện này chưa làm xong, không ai tiếp tục chống đỡ được. Nhưng chuyện này, mẹ nó mãi mãi không xong được.”
Cáo Đen chỉ là nhóm săn bắt trộm kết thù oán sâu nhất với họ, nhưng công việc tuần tra thường ngày của họ, người phải đối phó trừ Cáo Đen ra, còn có mười mấy nhóm lớn nhỏ.