Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2269 lượt.
ý tới ánh mắt của cô không.
Đó là một bộ váy xuân hè màu trắng và xanh đậm; bên trong là một cái váy satanh dài màu trắng ngà thêu vân bạc mặc sát người, bên ngoài lồng một cái áo choàng chéo vai màu xanh đậm, trên áo choàng thêu hoa màu tím nhạt.
Cổ áo dựng thẳng màu vàng nhạt, hai vạt cài giữa màu xanh tím, chỗ chi tiết đều có thể nói là hoàn mỹ.
Quần áo còn lại trong cửa hàng này đều quá sặc sỡ, chỉ có bộ này, trong sức sống mang theo chút điềm tĩnh, trong cao quý lộ ra chút xa cách.
Trình Ca quan sát mấy phút, quay đầu nhìn Bành Dã, nói: “Ánh mắt anh không tệ.”
Bà chủ cười: “Người đàn ông của cô thật biết chọn, chọn trúng bộ quần áo kén người nhất trong cửa hàng tôi.”
Trình Ca nhìn Bành Dã giống như hơi chế giễu; Bành Dã không có động tĩnh gì nhìn cô một cái, đối với tiếng gọi “người đàn ông của cô” này, anh không có bình luận.
Bà chủ lại nói với Bành Dã: “Quần áo ở chỗ tôi đều có màu gần chói mắt, chỉ bộ này có màu trắng. Bộ này kén người, da đen mặc không đẹp, phải trắng như người phụ nữ của anh mặc mới đè ép được.”
Trình Ca sờ chất vải trơn bóng của cái áo trong, không lên tiếng.
Sau khi tới đây, cách chọn từ của người bản địa khiến cô rất hưởng thụ, “người đàn ông” của cô, “người phụ nữ” của anh, gợi cảm, nguyên thủy, mang theo dục vọng.
Không giống người trong thành phố, nói “con gái”, “nữ sinh”, xấu hổ đỏ mặt tránh nói “phụ nữ”, thực ra là kiểu cách.
Ánh mắt nhìn hai người của Mười Sáu ở bên cạnh càng lúc càng kì lạ.
Vì vậy, Bành Dã nói với bà chủ: “Cô ấy không phải người phụ nữ của tôi.”
Trình Ca không nói, cũng không quay đầu nhìn anh, chỉ sờ cái áo kia. Sờ sờ, dùng sức bóp cái nút một cái.
Bà chủ sửng sốt, cười nói: “Ôi chao ngại quá, tôi nói sai rồi.”
Trình Ca nói với bà chủ: “Vậy cái này đi.”
“Ra phòng riêng đằng sau thử chút xem, sau rèm có một cánh cửa.”
Trình Ca ôm đồ vào phòng riêng.
Cô để áo lạnh và bộ đồ mới lên băng ghế gỗ, hơi nóng, cô cúi đầu búi tóc lên, sau đó lấy một điếu thuốc ra hút. Cô dựa vào tấm ván gỗ nhìn bầu trời bên ngoài, lớn bằng lòng bàn tay, xanh mênh mang.
Nhìn người để bưng đồ ăn, anh ta bưng muỗng cho cô;
Người cho muỗng là anh ta, người phủi sạch ranh giới cũng là anh ta.
Trình Ca im lặng cười khẩy.
Hút nửa điếu, cô dập tắt, mở cửa ra. Bóng dáng Bành Dã chiếu trên rèm, anh cũng dựa ở bên ngoài hút thuốc.
Trình Ca gọi anh: “Bành Dã.”
Bóng dáng của anh dừng một chút, lấy thuốc ra khỏi miệng: “Sao?”
Trình Ca nói: “Anh qua đây một chút.”
Bóng người trên rèm sau khi bất động một giây, đưa thuốc cho Mười Sáu, anh đi sang bên này rèm.
Trình Ca lùi vào phòng thay đồ.
Bành Dã vén rèm lên: “Sao vậy?”
Không thấy người.
Trình Ca khoanh tay đứng sau cửa, không trả lời.
Bành Dã dừng một chút, đi vào phòng thay đồ, nhìn sau cửa, Trình Ca khoanh tay nhìn anh.
Giọng cô không lớn, chỉ giới hạn bên rèm anh nghe được: “Bộ này phức tạp quá, anh giúp tôi mặc một chút.”
Ánh mắt Bành Dã nhìn cô lại thành cảnh cáo, xoay người định đi;
Trình Ca dựa vào cánh cửa, cửa gỗ đóng lại két một tiếng. Cô nhìn anh, tay mò ra đằng sau, đẩy chốt.
Trong phòng thay đồ chật hẹp không tới một mét vuông, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Bành Dã đã hiểu: “Chính là vì câu vừa rồi?”
Trình Ca: “Câu nào?”
Bành Dã nhìn cô một lúc, dùng một loại giọng nói không thèm quan tâm, nói: “Trình Ca, cô thực sự không phải người phụ nữ của tôi.”
Trình Ca: “Muốn phủi sạch quan hệ cũng là tôi mở miệng trước.”
Lúc này, Mười Sáu ở bên ngoài hỏi: “Trình Ca, cô không có chuyện gì chứ?”
Trình Ca nhìn Bành Dã, thản nhiên nói: “Thay đồ thôi, có thể có chuyện gì?”
“Ờ.” Mười Sáu vén rèm lên, liền trợn tròn mắt. Trình Ca đang thay đồ, Bành Dã đi đâu vậy?!
**
Trình Ca nghe được tiếng vén rèm bên ngoài, lúc này mới đứng thẳng người, nhường đường cho Bành Dã: “Ra ngoài đi.”
Ánh mắt Bành Dã hơi lạnh.
Vừa rồi vì có mặt Mười Sáu, anh không muốn Mười Sáu hiểu lầm, trả lời bà chủ một câu; cô đã nhìn ra nên mời anh vào, để cho Mười Sáu thấy.
Đoạn đường này Trình Ca có tâm tư gì, anh không phải không rõ. Nếu anh muốn, đêm đó ở dịch trạm bất kể cô có phản ứng cao nguyên hay không, anh cũng có thể làm cô phải tuyệt vọng. Nhưng anh không muốn gây chuyện, mặc kệ cô làm thế nào, anh đều mắt nhắm mắt mở, lười so tài với cô. Cô thì hay rồi, từng bước một bắt nạt lên đầu anh.
Bành Dã bước một bước, rút chốt cửa gỗ ra, suy nghĩ một chút, lại cài vào.
Anh xoay người nhìn Trình Ca.
Trình Ca đang xếp gọn đồ, thấy anh còn ở đây, nhíu mày: “Ra ngoài đi.”
Bành Dã nói: “Không phải cô bảo tôi thay đồ cho cô sao?”
Lúc này Trình Ca mới mơ hồ ngửi được mùi dẫn sói vào nhà. Ánh mắt Bành Dã nhìn có hơi nguy hiểm.
Cô nói: “Tôi không có tâm trạng.”
“Nhưng tôi có tâm trạng.” Bành Dã ngoài cười nhưng trong không cười, “Cởi đồ trước.”
Trong nháy mắt Trình Ca lùi ra sau, nhưng không gian quá nhỏ, nếu Bành Dã muốn kéo cô, dễ như trở bàn tay.
Anh dùng một tay nắm vạt áo len của cô kéo lên, Trình Ca nhíu mày định