Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
to kia ngồi xuống ở bên cạnh hắn, một đôi mắt màu vàng , chiếu ra một người đàn ông tinh thần chật vật đang vạn phần sa sút , hắn có thể nhìn thấy lớp râu của mình lại mọc ra, thế nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là vật Kaka đang ngậm trong miệng, không phải thứ khác, chính là quyển sổ kia. Irapa kinh ngạc nhìn nó chằm chằm. Kaka đem Bản Bút Ký thả vào trên đùi hắn, sau đó lắc lắc cái đuôi của mình, chờ đợi khen ngợi.
Quyển sổ kia dính đầy lông chó, nhưng đúng là quyển sổ mà hắn tìm nửa ngày.
Con chó này cũng nhớ cô, cho nên mới đem bút ký kéo dài tới trong ổ của nó , khó trách hắn tìm chung quanh lại không được, nhìn trên đó có dính lông chó nhiều như vậy, có lẽ trước tối hôm qua sợ sớm đã ở chỗ của Kaka.
Cổ họng nghèn nghẹn hắn tự tay đem con chó kia ôm vào trong ngực, xoa nó mặt cùng đầu của nó
"Nhóc ngoan lắm. . . . . . Mày là con chó tốt. . . . . ."
Không biết là đồng ý lối nói của hắn, hay là kháng nghị bị ôm vào lòng, Kaka sủa một tiếng.
Irapa bật cười, để nó tự do, vội vã đem bút ký mở ra, chỉ thấy bên trong viết đầy chữ viết xinh đẹp của cô, hắn tìm kiếm trang đầu tiên, rất nhanh chóng tìm được số điện thoại mà cô đã viết.
Hắn nhảy lên, vọt vào trong nhà, từ trong tủ chén lấy ra túi đeo lưng, nhanh chóng đem dụng cụ leo núi cùng nhu phẩm cần thiết tất cả đều ném vào.
Xuống núi cần một chút thời gian, nhưng hắn hiện tại chỉ có một mình, đối với hắn mà nói, những cơn gió tuyết này cho tới bây giờ thì không phải là vấn đề.
Vấn đề là con chó. Hắn chợt dừng lại, cúi đầu nhìn chú chó to hướng về phía ngoài cửa ngáp. Hắn không thể đem nó đơn độc ở lại chỗ này, nếu như chỉ mấy ngày như lần trước thì ko sao, nhưng lần này ra cửa, sợ rằng sẽ tốn trên một ít thời gian, cô ở bên bờ biển kia, quá mức xa xôi, không có cách nào mấy ngày sẽ về tới.
Mặc dù Kaka sẽ săn thú, nhưng mùa đông trong núi thức ăn không nhiều lắm, hắn phải đem nó mang gửi đi trong thôn.
Phần lớn đường núi, nó đều có thể ứng phó, nhưng ở giữa có một đoạn đường núi rất hiểm, hắn phải cõng nó qua.
Nó không cao hứng, nhưng có thể đến nông trường đùa giỡn sẽ làm nó quên mất buồn bực.
Hắn kéo hầm cửa ra, lấy mấy khối thịt tươi ra ngoài đồ nấu ăn, chuẩn bị ăn xong liền lên đường.
Hiện tại trời tối rất sớm, nhưng còn mấy giờ nữa, hắn biết mình nên phải ngủ một giấc thật ngon, đợi đến ngày mai sẽ xuất phát, nhưng hắn thật sự đợi không nổi nữa.
Hắn muốn nhìn thấy cô, càng nhanh càng tốt.
Mùa đông tại dãy núi Andes này , giống như lãnh thổ của địa ngục. Cơn bão tuyết lạnh lẽo khi hắn đi tới ngày thứ hai thì tìm tới cửa, để cho hắn tốn thêm hai ngày thời gian so với bình thường, mới vừa tới thôn, lại tốn thời gian một ngày, mới đi đến tòa nông trường có điện thoại này. Khi hắn gõ cánh cửa dầy cộm nặng nề thì gió tuyết vẫn đang thổi mạnh. Chủ nhân nông trường mở cửa, một bộ dáng căm tức, nhưng khi thấy là hắn thì lập tức ngậm miệng lại, nghiêng người để cho hắn cùng Kaka đi vào. Mấy năm trước, hắn từng đã giúp đối phương một chút chuyện, hiển nhiên người đàn ông này còn nhớ rõ mình.
Andes ( Quechua : Andes; Quechua : Antis) là dãy núi dài nhất trong đất, nằm ở bờ biển phía Tây của Nam Mỹ , từ Panama đã đến Chile .
Hai đứa bé núp ở một cánh cửa khác, sau đó nhìn lén bọn họ.
Kaka phủi xuống một thân gió tuyết, sau đó ngồi ở bên cạnh hắn, không để ý đến hai cậu bé đang ngạc nhiên.
Nhưng hắn vẫn không nhịn được nhìn bọn họ một cái. Lần trước nhìn thấy hai cậu nhóc này, bọn họ còn là trẻ nít, căn bản sẽ không nói chuyện.
Hắn suy tính có nên cùng bọn họ chào hỏi hay không, nhưng một cậu bé trong đó sợ phải đem đầu rụt trở về, một người khác là bởi vì quá khẩn trương, tại chỗ ngã nhào trên đất, sau đó oa một tiếng khóc lên.
Chủ nhân nông trường có chút xấu hổ, khẩn trương nhìn hắn, "Xin lỗi, xin hỏi có chuyện gì không?"
"Làm ơn giúp tôi chăm sóc Kaka một thời gian." Hắn mặt không chút thay đổi nói ý của mình, "Còn nữa..., tôi cần mượn điện thoại."
Đối phương gật đầu một cái, vội mang theo hắn đến điện thoại bên cạnh, rồi để hắn ở lại đó, vội vã nắm đứa bé ngã nhào trên đất trở lại phía sau cửa.
Trước điện thoại có cái gương, soi rõ hình bóng dáng của hắn. Trải qua mấy ngày nay, râu ria trên mặt hắn lại mọc lên, toàn thân cao thấp đều trần trụi. Phía sau cửa truyền đến tiếng khóc của đứa bé kia, hắn có thể nghe được cậu bé sợ hãi, cho là hắn là quái vật tuyết đến bắt chúng nó ăn thịt. Hiển nhiên đó là chuyện mà người lớn thường hay dùng những thứ đó hù dọa cậu bé .
Hắn nhìn người đàn ông mặt nguội lạnh đầy tuyết trong kính kia, đột nhiên, hoài nghi mình tại sao lại ở chỗ này.
Đã một tuần lễ.
Nói không chừng, cô đã sớm quên hắn là ai.
Có trong nháy mắt, hắn gần như muốn xoay người rời đi, nhưng nụ cười của cô hiện lên, đôi mắt đẫm lệ hiện lên. . . . . .
Nhìn chằm chằm số điện thoại ghi trong vở, lòng bàn tay của Irapa bất giác ướt mồ hôi, không hiểu sao lại có chút khẩn trương.
Hắn chần chờ một chút, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên, đè xuống số điện thoại.