Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chàng Quê Mùa Thâm Tình

Anh Chàng Quê Mùa Thâm Tình

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.

ớt tại trong đống tuyết, chiếc chăn bằng lông cừu, rồi lại đến trước mặt đôi người tuyết. Hắn thật rất ngốc mà, hắn cần chiếc chăn đó Đi lên trước, hắn đem chăn nhặt lên, lại nhìn thấy đôi người tuyết, bởi vì thiếu vắng chăm sóc, dưới ánh mặt trời mấy ngày nay, từ từ hòa tan biến hình. Áo choàng của người tuyết nhỏ bị gió thổi lệch ra, tóc lăn đến một bên, miệng cũng giống như người tuyết lớn đều rơi xuống đất, người tuyết lớn không chỉ rớt miệng, lông mày còn sai lệch, lỗ mũi cùng cùng chiếc mũ bằng bình sắt cũng bay không thấy bóng dáng, ba cái nút áo cũng mất dạng.
Hắn căn bản đã không còn nhìn thấy bọ dáng của chúng nó lúc trước đây.
Nhưng, đôi tay được làm bằng cây của bọn họ vẫn còn nắm chặt lấy nahu.
Đó là tư thế vào buổi sáng trước hôm cô đi, đặc biệt làm cho bọn họ.
Cô gái nhỏ ngốc nghếch kia, chỉ cần khi rảnh rỗi sẽ giúp bọn họ thay đổi tư thế cùng vẻ mặt.
Cô mỗi ngày đều sẽ đến chăm sóc bọn họ, hại hắn cũng ngu đần theo, không nhịn được cùng cô cùng nhau chăm sóc hai người tuyết sẽ tan khi ánh sáng đầu tiên của mùa xuân chiếu vào.
Hiện tại nhớ lại, đây là trò chơi sau khi hắn trưởng thành, lần đầu tiên chơi.
Hắn nhớ rất rõ ràng, hắn bắt đầu chơi bọn họ thì tiếng cười trong trẻo của cô vang lên; hắn nhớ rất rõ, cảm giác nắm bàn tay nhỏ bé ấm áp của cô; hắn nhớ rát rõ cảm giác cùng cô cùng nhau vui vẻ cười to . . . . . .
Cô luôn có thể chọc hắn bật cười, làm cho hắn cũng muốn để cho cô cười. Irapa nhìn chằm chằm vào người tuyết không miệng lông mày rủ xuống , tim đột nhiên cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo. Cô cười, ấm áp tim của hắn. Một luồng hơi nóng đột nhiên tràn vào hốc mắt.
Đáng chết! Hắn không phải loại người thích đa sầu đa cảm, nhưng cô gái này cho dù là buồn hay vui, luôn có thể kéo theo tim của hắn.
Trên thực tế, hắn thậm chí không nghĩ ra, trừ khidduowjc ở cùng cô, suốt đời này của hắn có từng được vui vẻ qua như vậy.
Nhưng cô đã đi rồi, rời khỏi cuộc sống trống không tịch mịch và buồn bã của hắn.
Chậm rãi, hắn ngồi xổm người xuống, nhìn người tuyết nho nhỏ đó, hắn sửa lại áo khoác của nó, đem râu bắp dùng làm tóc sửa sang lại cẩn thân, sau đó nhặt lên nhánh cây rơi vào bùn lầy trong tuyết, hắn đem nó rửa sạch sẽ, sau đó đặt lại trên mặt người tuyết.
Hai Người tuyết lại mỉm cười một lần nữa, chỉ là lần này, bên cạnh không hền có tiếng cười truyền đến.
Hắn nên buông tay cô ra, nhưng hắn không có biện pháp làm được.
Bởi vì gan rất nhỏ, quá sợ gặp phải cự tuyệt, hắn ngay cả thử cũng không thử qua.
Ánh mặt trời ấm áp, kéo dài tản ra hơi nóng, trên mặt người Tuyết nhỏ bởi vì hòa tan mà lấp lánh ánh nước, vẻ mặt bi thương khi cô rời đi hiện lên trong đầu, cùng rất nhiều gương mặt đủ moi cảm xúc của cô hiện lên trùng trùng điệp điệp Không tự kìm hãm được , hắn nắm chặt quyền. Trong nháy mắt đó, hắn đột nhiên biết mình nên làm như thế nào. Ít nhất, cũng phải thử một lần. Cô nhất định cũng có cảm giác đối với hắn, nếu không lúc rời đi, sẽ không lộ ra biểu tình như vậy.
Có lẽ, là hắn hiểu lầm, có lẽ hắn đi tìm cô, sẽ nhận được kết quả tàn khốc hơn, nhưng hắn nhất định thử, nếu không cả đời hắn cũng sẽ nghĩ rằng, nếu hắn hỏi, nếu hắn đã từng yêu cầu qua, tranh thủ qua, chuyện có thể sẽ có kết quả khác hay không.
Hắn nhất định phải tìm được cô.
Nhưng, hắn không biết cô ở đâu!
Không, hắn biết.
Quyển sổ kia!
Cô ở bản trong bút ký đó, vẽ qua bản đồ, viết qua điện thoại.
Hắn bỗng nhiên xoay người, vội vã quay đầu lại, ở trong đống tuyết tìm kiếm lục tìm những đồ vật bị hắn ném tán lạc trên tuyết tối hôm qua.
Nhưng hắn tìm khắp nơi, cũng vẫn không thấy quyển sổ kia.
Trong lúc nhất thời, có chút bối rối. Trong tuyết, trừ Tuyết trắng dày gấp đôi ra, nơi có thể đập vào mắt, đã không hề thứ khác. Tại sao không thấy? Cô không thể nào mang nó đi, lúc cô đi, trừ thứ ở trên thân, thật sự là không mang theo bất cứ thứ gì. Tối ngày hôm qua không hề tuyết rơi, nó nên ở chỗ này. Nhưng nó không hề ở đây. Phóng mắt nhìn đi, khắp nơi đều không hề.
Chẳng lẽ là mới vừa rồi, không cẩn thận bị hắn giẫm vào trong tuyết?
Irapa lấy cái xẻng ra, bắt đầu có hệ thống tìm kiếm trong tuyết, càng tìm tâm lại càng sợ. Hắn tốn tất cả buổi sáng, có lúc gần như điên cuồng đem đất tuyết trước nhà san bằng trống không, nhưng vẫn không tìm được.
Khi hắn xúc một khối tuyết cuối cùng, nhưng vẫn không thấy bóng dáng quyển sổ kia thì không nhịn được mắng ra tiếng, nổi trận lôi đình đem cái xẻng cũng ném ra ngoài, như đưa đám ngã ngồi ở trên bậc trước cửa, mồ hôi ướt cả tóc hắn phát, hắn tức giận trợn trừng mắt nhìn khoảng đất trống phía trước .
Đáng chết! Nó nhất định ở chỗ nào đó gần đây!
Tối hôm qua, hắn đã ném nó đi ra, không phải sao?
Đáng ghét, sớm biết lúc đó hắn nên liếc mắt nhìn mã số điện thoại kia!
Hắn xóa đi mồ hôi trên mặt, áo não nhắm mắt lại, đang lúc này, hắn cảm giác được bộ lông rối bù của Kaka sát qua thân thể của hắn, nó từ trong nhà đi ra, thở ra nhiệt khí phun tại trên mặt hắn.
Hắn mở mắt ra, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy chú chó