Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.
cuối cùng tay gậy tay bị, cùng đường mạt lộ đa hát bài hoa sen. Nghiến răng hát xong, thấy mình vẫn không chịu nổi, bèn chạy vài bước đến trước mặt một hội viên quản lý trật tự của nhà ăn, nhe răng ra cười, “Anh ơi, em mượn băng đỏ của anh một chút”. Anh chàng sinh viên với vẻ mặt thật thà chưa kịp phản ứng gì, chiếc băng đó và cô gái trước mắt đều đồng thời mất hút trong tầm nhìn của anh.
Trần Hiếu Chính và cô gái đó vừa đi đến cửa nhà ăn, thì nhìn thấy Trịnh Vi xuất hiện trước mặt với vẻ nghiêm túc, lập tức, Trần Hiếu Chính lại thấy cơn đau đầu ập tới, “Cậu lại định làm gì?”
Lần này thái độ của Trịnh Vi tỏ ra hết sức lịch sự, cô mỉm cười rồi lấy tay chỉ vào tấm băng đỏ trên cánh tay mình, “Chào bạn, tôi là hội viên của Đội quản lý trật tự nhà ăn, hôm nay chúng tôi muốn kiểm tra xem cơm và thức ăn của nhà ăn có đủ cân đủ lạng hay không, xin hỏi bạn mua mấy lạng cơm… hai lạng? … bốn lạng? . . . Không sao, để tôi cân lên là biết ngay”. Không đợi gã kịp nói gì, Trịnh Vi liền tịch thu chiếc Trần Hiếu Chính, chạy ngay đến chiếc cân kiểm tra gần đó, úp bát cơm lên đĩa cân, lại còn làm bộ điều chỉnh quả cân, sau đó mới trả chiếc bát không cho Trần Hiếu Chính, “Xong rồi, cân lạng đủ cả. Cảm ơn sự hợp tác của bạn”.
Trịnh Vi không biết mình đang tức cái gì, gạt tay Nguyễn Nguyễn ra, cơm cũng không ăn nữa mà đi về hướng ký túc xá. Nguyễn Nguyễn đuổi theo, “Cậu sao vậy, cậu tức gì tớ chứ?”
“Cậu mặc kệ tớ, cậu với gã đó là cùng một giuộc, tớ không xứng đáng làm bạn cậu” Trịnh Vi vừa đi vừa nói.
“Hắn bực mình quá nên mới nói thế, cậu cũng tưởng là thật à?” Nguyễn Nguyễn chỉ muốn bật cười.
Lúc này Trịnh Vi dừng lại, nhìn Nguyễn Nguyễn bằng ánh mắt nghi ngờ, “Tại sao gã lại biết tên cậu, cậu với gã quen nhau như thế mà chưa bao giờ kể với tớ”.
Nguyễn Nguyễn thở dài, “Tớ chỉ nói chuyện với hắn vài lần ở câu lạc bộ tiếng Anh, đúng, bọn tớ quen nhau, nhưng cậu ghét hắn như thế, làm sao tớ dám nhắc đến những chuyện này trước mặt cậu”.
“Tóm lại là cậu lừa tớ, tớ ghét nhất người khác lừa tớ, cậu cũng giống gã, tớ không thèm chơi với cậu nữa” Trịnh Vi giận dỗi bước đi mỗi lúc một nhanh.
Nguyễn Nguyễn vốn rất lành tính, nhưng hôm nay cũng có phần bực mình, cô không đuổi theo nữa mà đứng lại, lạnh lùng nói với Trịnh Vi: “Rốt cuộc là cậu tức tớ vì đã lừa cậu, hay là cậu để bụng chuyện tớ quen hắn? Nếu cậu đã ghét hắn thì tội gì phải để tâm đến chuyện của hắn, chỉ có điều, để tâm cũng chẳng ăn thua, cậu chẳng làm được gì hắn, trừ phi, hắn là… của cậu”.
Trịnh Vi đang đi đàng trước, bất ngờ che tai co giò chạy mất. Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Trịnh Vi, cậu ngốc quá!”
Mấy ngày liền, Trịnh Vi không thèm nói chuyện với Nguyễn Nguyễn, đi học, về ký túc xá cũng không như hình với bóng như trước, Nguyễn Nguyễn cũng không giải thích gì với cô nữa. Mọi người trong phòng đều nhận ra sự thay đổi đó, chỉ có điều tâm trạng của Trịnh Vi có vẻ rất tồi tệ, không ai muốn đùa với lửa, hỏi Nguyễn Nguyễn, cô cũng chỉ nói: “Không có gì đâu, chỉ có một chuyện cậu ấy chưa hiểu ra thôi”.
Chiều thứ sáu, Nguyễn Nguyễn đi học, Trịnh Vi không đi, đúng lúc Tiểu Bắc cũng trốn học, Duy Quyên lại không có giờ, ba người bèn ở lại phòng.
Giống như mấy hôm trước, ngược hẳn với vẻ hoạt bát náo động thường ngày, Trịnh Vi lầm lì ngồi trước máy vi tính chơi điện tử, Tiểu Bắc nằm trên giường đọc sách, nghe thấy tiếng súng bắn ầm ầm bên phía Trịnh Vi, không nén nổi tò mò bèn lại gần ngó, chỉ thấy Trịnh Vi mắt như tóe lửa chăm chú theo dõi màn hình, thoăn thoắt rê chuột bắn liên hồi vào đám gà bay đến, khiến chúng kêu quang quác. Tiểu Bắc biết rõ tâm trạng của cô không vui, nhưng vẫn không chịu nổi, bèn nói một câu: “Con chuột không phải là tiền hả, cần gì phải rê hăng như vậy, chậc chậc, nhìn cái cách trút bực bội của cậu, bạo lực quá, không biết ai đã gây sự với cậu mà thù sâu oán nặng đến vậy."
Trịnh Vi không thèm đếm xỉa gì đến Tiểu Bắc, vẫn chăm chú bắn đám gà đáng thương đó, Tiểu Bắc cũng không buồn để ý, lại hỏi tiếp: “Nói đi, ai bắt nạt cậu, tớ sẽ rửa hận cho cậu, không phải lại là cái gã… à, Trần Hiếu Chính chứ?"
Trịnh Vi trợn mắt nhìn Tiểu Bắc với vẻ bực bội: “Trần Hiếu Chính, Trần Hiếu Chính, mọi người suốt ngày nhắc đến gã làm gì?”
Tiểu Bắc tỏ vẻ ngơ ngác, “Tớ đâu có suốt ngày nhắc đến gã đâu, ê, hằng ngày, người nhắc đến gã cả trăm lần là cậu chứ?”
“Sao lại thế được? Tớ đâu có!” Trịnh Vi không chịu nhận.
Duy Quyên nằm trên giường bèn xen vào: “Không có mới là lạ, một ngày ít nhất cậu nhắc đến cái tên này mười lần trở lên, không tin cậu cứ thử tìm bất kỳ người nào trong phòng mà hỏi”.
Trịnh Vi sững người, rồi lại lẩm bẩm một mình: “Làm gì có chuyện đó? Khoác lác quá”.
“Bọn tớ còn bàn tán sau lưng cậu, chắc cậu không yêu tên Trần Hiếu Chính đó chứ?” Duy Quyên bổ sung thêm một câu.
Trịnh Vi không chơi điện tử nữa, gạt con chuột qua một bên rồi đứng phắt dậy, gào lớn: “Cậu nói linh tinh, làm sao tớ lại thích tên khùng đó chứ?”
Tiểu Bắc vội ấn cô xuống ghế, “Bình tĩnh, bình tĩnh đã nào, xốc nổi là ma quỷ