Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.
g : “Anh có nhìn thấy thuốc Vitamin C Ngân Kiều của em ở đâu không? Không biết để ở đâu nữa”.
“Đang yên đang lành uống thuốc làm gì? ” Giọng anh nói rất khẽ, Trịnh Vi còn loáng thoáng nghe thấy tiếng người nói qua điện thoại, xem ra cô gọi không đúng lúc, anh đang trong giờ họp. Thế là cô bèn nói nhanh: “Anh bảo để ở đâu là được? ”
Lâm Tĩnh nói: “Vitamin C Ngân Kiều đặt ở hộp thuốc cạnh tủ quần áo thì phải”.
Trịnh Vi cầm điện thoại bước đến cạnh hộp đựng thuốc, quả nhiên nhìn thấy loại thuốc mình cần tìm đặt ở trên cùng. Lâm Tĩnh hỏi tiếp: “Em ăn cơm chưa, nếu mệt thì tốt nhất nên đi khám bác sĩ…”
Tự nhiên Trịnh Vi thấy bực mình vô cớ, bèn ngắt lời anh, “Anh mặc kệ em, lần sau đừng động vào đồ đạc của em. Anh họp đi, em cúp máy đây”.
“Em không đói. Lâm Tĩnh…”
“Ờ”. Anh đáp một tiếng, không thấy cô nói tiếp, liền bật cười, “Dáng vẻ này của em khiến anh hơi sợ đấy”.
Trịnh Vi lấy ngón tay chải tóc mình, đột nhiên hào hứng hẳn lên, “Giờ em không đau đầu nữa. Lâm Tĩnh, anh làm giúp em một việc được không? ”
Lâm Tĩnh xoa xoa cằm. “Anh có thể biết trước việc đó là gì không? ”
“Không bắt anh phải nhảy vào lửa đâu, anh đừng sợ”. Cô chỉ vào tủ quần áo trước mặt, “Anh mặc bộ đồng phục vào cho em xem được không? ”
Lâm Tĩnh nói, “Sao em biết anh sợ nhảy vào lửa? Bộ đồng phục nào? Bộ anh mang từ tiệm giặt về treo ở chỗ em đó hả? ”
Trịnh Vi gật đầu, cười rồi đẩy anh: “Mau lên, mặc vào cho em xem, đừng nói nhiều nữa”
“Bộ này có gì là đẹp? ” Lâm Tĩnh lắc đầu, nhưng vẫn lấy bộ đồng phục trong tủ ra, “Mặc bây giờ hả? Em lại có ý đồ gì đấy? ”
Trịnh Vi ôm gối ngồi khoanh chân trên giường, nghiêng đầu cười, nói: “Lẽ nào anh không nghe thấy người ta nói đến “sức quyến rũ của đồng phục” hay sao? ”
Suýt nữa Lâm Tĩnh không theo kịp tư duy nhạy bén của cô, anh sững người ra một lát rồi mỉm cười: “Cái này có gì là khó? ”
Trịnh Vi nhìn anh cởi áo ra, rồi mặc chiếc áo đồng phục mầu xanh lam vào, vẫn không quên chỉ tiếp: “Quần! Quần nữa, phải thay hết! ”
Lâm Tĩnh liền làm theo lời cô, anh nhìn Trịnh Vi, bốn mắt nhìn nhau, bất giác bầu không khí toát lên vẻ mờ ám.
Anh chỉnh lại quần áo rồi bước đến trước mặt cô hỏi: “Hài lòng chưa? ”
Trịnh Vi nhìn anh một lượt từ đầu đến chân, “Em muốn nhìn anh trong một phong cách khác”.
Bộ đồng phục rất vừa, khoác lên người Lâm Tĩnh, khiến vẻ điềm đạm, ôn hòa trong con người anh càng tăng thêm nhuệ khí. Không biết có phải là do tấm huy hiệu trước ngực hay không, mà ngay cả ánh mắt anh cũng trở nên nghiêm khắc lạ thường, Trịnh Vi tưởng tượng ra lúc anh ngồi trên ghế thẩm phán, chắc cũng lạnh lùng và cứng rắn.
Nhưng khi anh cất tiềng cười, vẻ lạnh lùng trước đó liền tan biến, “Có đẹp không? ” Đã quen với hình ảnh Lâm Tĩnh nghiêm túc điềm đạm, rất ít khi cô thấy anh như lúc này, mang một vẻ mong ngóng, giống như cậu bé đang chờ người lớn khen ngợi.
“Anh phải tin rằng Viện phó Viện Kiểm sát Lâm Tĩnh khoác chiếc lá vào người cũng rất đẹp”. Lời khen của Trịnh Vi khiến chiếc lúm đồng tiền trên má Lâm Tĩnh càng hiện rõ, anh lắc chiếc cravat trong tay, “Có phải thắt cái này không? ”
Trịnh Vi nhoài người đón lấy chiếc cravat, kéo lỏng ra lồng vào cổ anh, rồi cô mỉm cười ngước lên nhìn anh, bất giác hai tay kéo một đầu cravat lại, người anh áp sát vào người cô, chưa đợi Lâm Tĩnh phản ứng gì, Trịnh Vi thuận đà hôn lên môi anh một cái. Có lẽ Lâm Tĩnh đã có sự chuẩn bị trước về màn âu yếm này, nhưng lúc ôm cô hôn trả vẫn có phần luống cuống. Cô nhanh chóng cởi bộ đồng phục chỉnh tề trên người anh ra, anh bế cô ngồi trong lòng mình, vừa đưa tay vuốt ve, vừa thở gấp với vẻ thỏa mãn: “Có phải đang khen ngợi anh bằng hành động không? ”
Trịnh Vi cắn anh mạnh hơn, mỉm cười nói: “Không, đây là sự phán xét của em đối với anh”.
Lâm Tĩnh khẽ rên rỉ: “Vậy thì anh sẵn sàng chịu sự trừng phạt của pháp luật”.
Chưa bao giờ Trịnh Vi lấy lòng anh như thế này, anh được cô đưa lên đỉnh cao bất tận, nhắm nghiền mắt lại, rạng ngời hạnh phúc, mãi cho đến khi hai người giội sạch mồ hôi trên người, trần truồng ôm nhau trên chiếc giường đơn chật chội, vẻ rạng ngời đó hóa thành ngọn lửa quyến luyến. Trịnh Vi nép người vào Lâm Tĩnh, cảm nhận bàn tay anh mơn man trên cơ thể cô, mềm mại như chiếc lông vũ.
Cô càng nép sát vào người anh hơn, xoa tay lên chiếc cằm gai gai của anh, bất ngờ cất tiếng hỏi: “Lâm Tĩnh, anh cũng đã từng ôm người khác như thế này đúng không? ”
Bàn tay Lâm Tĩnh dừng lại, một lát sau mới cười nói: “Anh có thể hiểu là, Tiểu Phi Long cũng ghen vì anh ư? ”
Trịnh Vi liền ngẩng đầu: “Em muốn biết”.
Anh tỏ vẻ suy nghĩ, “Bạn là con gái thì dĩ nhiên là có, nhưng đó đều là chuyện trước kia”.
“Bạn là con gái? ” Trịnh Vi bật cười, “Bạn là con gái giống em hả? ”
Cuối cùng Lâm Tĩnh bắt đầu duỗi người nhìn cô chăm chú: “Đừng lấy những chuyện trước khi anh yêu em để bắt bí anh được không? Như thế không công bằng, ngay cả pháp luật cũng không có tính truy nguyên”.
Trịnh Vi nói, “Anh đừng hiểu lầm, không phải em muốn tra khảo chuyện cũ của anh đâ