Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
nh càng đắc ý, đã vậy cô sẽ không cho anh toại nguyện. Và thế là Trịnh Vi cung kính thu gọn tập tài liệu anh vứt bừa bộn trên bàn lại và nói với vẻ biết lỗi: “Em xin lỗi, Phó Giám đốc. Tối qua em ngủ muộn, sáng nay dậy hơi mệt nên sơ suất trong lúc kiểm tra, lần sau sẽ không để thế này đâu ạ”.
Trịnh Vi đã thành công khi nhìn thấy vẻ điềm tĩnh trong mắt Trần Hiếu Chính bị phá vỡ, mặc dù vẻ mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng, nhưng mọi sự thay đổi nhỏ của anh có thể giấu được người khác, chứ không thể giấu được cô. Lúc cô đi ra, nghe thấy anh hỏi khẽ: “Đêm qua em có nằm mơ không? ”
Cô nhớ lại cảnh người mình toát mồ hôi sau giấc mơ đêm qua, trong khoảnh khắc anh rơi xuống, cảm giác đau đớn rõ rệt biết bao. Nhưng người trong giấc mơ và người đang đứng mặt cô là một ư? Trần Hiếu Chính trong đời thường mãi mãi không thể vì một xăng-ti-met tình cảm duy nhất trong cuộc đời mà đi sai đường.
Trịnh Vi cười trả lời: “Em ngủ rất ngon”.
Buổi trưa, Trịnh Vi xuống nhà ăn ăn cơm, đúng lúc nhìn thấy cô lao công quét dọn văn phòng đang hớt hải đi lên tầng 6. Từ trước đến nay Trịnh Vi đều chào hỏi vui vẻ với họ, mọi người cũng đều biết nhau, lúc này không phải là thời gian dọn vệ sinh, vì thế cô hỏi một câu: “Cô à, giờ này mà cô hớt hải đi đâu vậy? ” Cô lao công nhìn xung quanh thấy không có ai, bèn lén nói với Trịnh Vi : “Phó Giám đốc Trần Hiếu Chính làm vỡ cốc, không hiểu để vỡ như thế nào mà nghe nói lòng bàn tay chảy bao nhiêu là máu, hình như bây giờ đang băng bó ở phòng Y tế”.
Trịnh Vi “vâng” một tiếng rồi đi ăn cơm như không có chuyện gì xảy ra.
Vết thương nhìn thấy bằng mắt, sớm muộn gì cũng lành.
Ai là người xa lạ, ai đi cùng ta đến chặng cuối cùng
Một tuần sau, Trần Hiếu Chính đã vượt qua được giai đoạn trưng cầu ý kiến mọi người trong Công ty 1 cách thuận lợi, bắt đầu từ hôm quyết định nhậm chức được đưa xuống, anh chính thức trở thành Phó Giám đốc của Công ty 2, và cũng là người thứ hai trong lịch sử của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc sau Thi Khiết, trở thành Phó Giám đốc khi chưa đầy 30 tuổi. Sự nghiệp của anh thuận lợi như diều gặp gió, những người thích bày trò tổ chức vui vẻ không phải là ít, nhưng lúc này đây, không ai còn tâm trạng để hoan hỉ chúc mừng, bởi Viện Kiểm sát chính thức lập hồ sơ điều tra vụ án Công ty Thịnh Thông trực thuộc Công ty 2 bị tình nghi về tội kinh doanh bất hợp pháp, Giám đốc Công ty Thịnh Thông Phùng Đức Sinh bị nghi về tội lạm dụng chức quyền.
Nghe nói mấy ngày trước khi điều tra, Phùng Đức Sinh còn thiết tiệc mời ông Lương - Cục phó Cục Chống tham nhũng của Viện Kiểm sát, trên bàn tiệc mọi người nói cười vui vẻ, mọi chuyện đều rất bình yên. Lần này Viện Kiểm sát ra quân mà không đánh động trước, người phụ trách điều tra cũng không phải là Cục phó Lương - người từ trước đến nay vẫn quản lý công việc của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, mà là Cục trưởng mới họ Lưu, được điều động từ thành phố khác đến. Từ trước đến nay Cục trưởng Lưu và Công ty 2 cũng như Công ty Thịnh Thông không hề có quan hệ gì, nên cũng không dễ đối phó như Cục phó Lương. Công ty Thịnh Thông chưa kịp trở tay đã bị điều tra ngay, tình thế tựa tre đổ, giống như quả táo vốn đã thối ruột, lấy dao bổ ra, tan hoang xơ xác.
Phùng Đức Sinh đã phởn phơ rất nhiều năm, sau lưng cõng toàn những chuyện bê bối. Tham ô hối lộ, mời thầu bỏ thầu phi pháp còn là chuyện nhỏ, trọng điểm của Viện Kiểm sát tập trung vào tội chuyển dịch tài sản nhà nước phi pháp, nếu tội danh này thành lập, với số lượng lớn như vậy, không những Phùng Đức Sinh chẳng còn ngày sống yên ổn, mà ngay cả Công ty 2 cũng khó thoát khỏi trách nhiệm.
Phùng Đức Sinh đã bị bắt giam, mặc dù phạm vi điều tra của Viện Kiểm sát vẫn chỉ tập trung vào Thịnh Thông, nhưng Công ty 2 và các Công ty con khác trong Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc thi nhau lấy đó để làm gương. Chu Cù ra lệnh cho phong Tài Vụ phải làm thêm giờ để kiểm tra lại toàn bộ sổ sách tài chính, các bộ hồ sơ, biên bản ghi chép hội nghị đều phải chỉnh đốn lại, cố gắng đến mức tối đa để làm rõ mọi quan hệ với Công ty Thịnh Thông. Nhưng Thịnh Thông giống như một cái thùng rỗng, hoàn toàn dựa vào Công ty 2 để tồn tại, trong đó các mối quan hệ thân sơ mọi người đều biết rất rõ, làm sao có thể một chốc một lát mà cắt đứt được. Mối quan hệ giữa Công ty 2 và Công ty Thịnh Thông không phải là trường hợp đặc biệt, chỉ có điều những năm qua Phùng Đức Sinh quá lộ liễu, lần hành động này của Viện Kiểm sát cũng không phải bỗng dưng mà có, chắc chắn phải xuất phát từ một lý do đặc biệt nào đó, hoặc ý đồ của họ là muốn giết một người răn trăm họ.
Chu Cù gật đầu, “Ông Phùng Đức Sinh là người tham quá. Nhưng ông ấy nói đúng, không có ông ấy thì tôi cũng không được như ngày hôm nay”.
Hai người im lặng một lát, Chu Cù lại nói tiếp, “Trịnh Vi, cô có biết tại sao tôi lại nhận cô vào Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc và giữ cô làm việc bên cạnh tôi không? Tính cách của cô giống hệt như tôi hồi trẻ, tính thẳng thắn là đáng quý nhất, và cũng dễ