XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342325

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2325 lượt.

g phải là những lời chúc mừng.
Nhìn mặt Trịnh Vi tỏ vẻ lo lắng, Lâm Tĩnh không nói gì, chỉ bảo cô đừng sợ, mọi việc cứ giao cho anh. Đây là chuyện của anh, anh nói anh sẽ giải quyết.
Phía bên cha mẹ Trịnh Vi thì dễ dàng hơn nhiều, cha cô tỏ ra bất ngờ và buồn trước tin cô con gái yêu chuẩn bị lấy chồng nhiều hơn. Mẹ cô hỏi cô phản ứng của cô Tôn, thở dài, nói: “Lúc đầu mẹ cậu ấy phản đối cũng là điều bình thường, nếu con quyết định lấy cậu ấy, thời gian trôi qua, có lẽ mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi. Lâm Tĩnh là cậu bé ngoan, con làm vợ cậu ấy mẹ rất yên tâm, đang lẽ các con phải về với nhau từ lâu rồi, chỉ tại mẹ..."
Tăng Dục tiếp tục nghịch đám tua rua mềm mại đó, phá vỡ bầu không khí tẻ nhạt, “Cậu định mua bộ này à, sắp cưới phải không?”
Trịnh Vi nói: “Ừ”.
Tăng Dục khéo léo giấu đi vẻ kinh ngạc thoáng qua, cô nói: “Nếu tớ đoán không nhầm, chú rể không phải là Trần Hiếu Chính chứ?”
“Không phải cậu cũng thế sao?” Trịnh Vi vặn lại.
“Hồi ở trường, làm sao nghĩ rằng có ngày hôm nay. Hồi đó…bọn cậu yêu nhau như thế, một thời tớ từng hận cậu”.
Trịnh Vi cười, “Bây giờ cậu không cần hận nữa, cuối cùng chẳng ai giành được, thế là hòa nhé…sau đó không phải cậu cũng sang Mỹ cùng anh ấy đó ư?”
Tăng Dục cũng như đang nói về chuyện cười của mình, “Hồi đó còn quá trẻ, tưởng tình cảm là lựa chọn đáp án A, B, C, D, không có cậu thì anh ấy còn lại tớ. Thực ra, ngay từ đầu tớ đã nghĩ sai, có lẽ cậu không phải là người phụ nữ thích hợp với anh ấy, nhưng tớ cũng không phải, tớ và cậu khác nhau ở chỗ, ít nhất là anh ấy yêu cậu”.
“Yêu và không yêu, kết quả đều là một. Bây giờ nói vấn đề này chẳng có ý nghĩa gì nữa, anh ấy cũng đã tìm thấy người phụ nữ hợp với anh ấy, tiểu thư của gia đình Âu Dương, có lẽ đó mới là người mà Trần Hiếu Chính ngày đêm mơ tưởng…” Trịnh Vi vẫy tay gọi cô bán hàng tới, “Phiền chị đưa phiếu thanh toán cho tôi”. Cô cầm phiếu thanh toán trong tay, nói với Tăng Dục: “Xin lỗi nhé, tớ phải đi trước. Và còn điều này nữa, tiện thể cũng chúc mừng cậu."
Trịnh Vi bước về phía quầy thu ngân, Tăng Dục gọi cô lại, “Cậu còn yêu anh ấy không, Trịnh Vi? Nếu yêu mà đi lấy chồng như thế cậu sẽ hối hận đấy, Âu Dương không hề thích đàn ông, hồi ở nước ngoài, bạn bè cùng học đều biết, cô ấy có người yêu, nhưng là người cùng giới. Trần Hiếu Chính chỉ yêu một người, có cần để tớ phải nói người ấy là ai không?”
Tớ phiếu thanh toán trong tay Trịnh Vi bất ngờ bị vo thành viên, trong buổi tối khiến cô quyết định mãi mãi không bao giờ quay đầu nhìn lại đó, Trần Hiếu Chính nắm chặt tay cô bằng sự cuồng nhiệt trước khi tuyệt vọng, dường như giọng anh vẫn đang thầm thì bên tai, “Nếu anh nói giữa anh và Âu Dương có lý do đặc biệt, em có tin anh không?”
Đây chính là “nếu như” của anh.
Không phải Trịnh Vi không thử nghĩ ra đủ mọi lý do để gỡ tội cho anh, và cũng để mình đỡ đau khổ hơn, nhưng đến giây phút cuối cùng tìm được đáp án từ lời Tăng Dục, cô mới phát hiện ra rằng, hóa ra đáp án đã thực sự bén rễ trong lòng mình từ lâu. Cô cười và nhìn Tăng Dục, “Đối với tớ điều này có gì khác biệt ư?”
Đúng vậy, có gì khác biệt ư? Kẻ cả có, sự khác biệt này cũng chỉ thuộc về Trần Hiếu Chính, chứ không phải thuộc về Trịnh Vi. Họ đều không hiểu, nguyên nhân khiến Trịnh Vi đoạn tuyệt với người đã cùng cô trải qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, không phải là vì anh không yêu, cũng không phải vì sự ra đi của anh.
“Cảm ơn cậu đã cho mình biết những điều này, Tăng Dục, thực ra tớ muốn nói là, hồi đó tớ cũng rất hận cậu”.
Cuối cùng nụ cười của Tăng Dục cũng đã hiện sự yên lòng, cô hỏi với vẻ tinh nghịch: “Thế còn bây giờ thì sao?”
Bây giờ? Một nụ cười xóa hết ân oán.
Hết kỳ nghỉ phép, Trịnh Vi trở lại Công ty 2, cô còn mang theo đơn xin nghỉ việc đến. Không phải Trịnh Vi không yêu công việc của mình, cô đã từng vùi đầu xuống hồ nước Tập đoàn kiến trúc Trung Quốc với tất cả nhiệt huyết, đã sặc mấy lần, cũng đã có người kéo cô một tay, cuối cùng cũng quen, ngày càng trở nên dẻo dai, chững chạc, cũng đã từng nghĩ sẽ phấn đấu đến giây phút cuối cùng ở đây. Nhưng người tính không bằng trời tính, cô không thể ngờ rằng, Chu Cù- người luôn được cô coi là người thầy giỏi, người bạn tốt- lại gặp chuyện này; một điều khó xử hơn là, Lâm Tĩnh- người chuẩn bị trở thành chồng cô- lại là người phụ trách trực tiếp trong vụ án này.
Trong vụ việc này, Trịnh Vi không phân được ai đúng ai sai, cũng không muốn lý giải, bất kể dù Lâm Tĩnh đã làm gì với Công ty 2, những tình cảm mà anh dành cho cô đều là thật lòng, cũng giống như vậy, bất kể Chu Cù có tội hay không, cũng không thể thay đổi được lòng cảm kích của Trịnh Vi đối với anh. Nói cô bỏ cuộc cũng được, chán ghét cũng chẳng sao, chỉ đơn giản là cô không muốn tiếp tục cuốn vào cuộc đấu tranh của đám đàn ông đó nữa, càng không muốn vì chuyện này mà bị tiếng oan, cộng với mối quan hệ khó xử giữa cô và Trần Hiếu Chính, có thể ra đi mới là lựa chọn sang suốt nhất.
Thực ra, sau khi từ Bắc Hải trở về, Trịnh Vi đã có quyết định này, cô đã bàn với Lâm Tĩnh, ý ki