Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.
một bà mẹ chồng ghê gớm, tìm đủ mọi cách để chia rẽ hạnh phúc của con trai thì con sai rồi, mẹ không ghét cô gái mà con đưa về, mẹ thừa nhận mẹ ích kỷ, muốn con được ở bên mẹ suốt đời, nhưng con đã lớn rồi, sớm muộn gì ngày đó cũng sẽ đến. Đúng rồi, cô bé Trịnh Vi, con thích cô ấy, mẹ biết, tầm tuổi như con, làm sao không rung động trước một cô gái vưa xinh xắn vừa lanh lợi như thế. Nhưng con cũng thấy đấy, vẻ non nớt của cô ấy, có phải là người đã từng nếm mùi khó khăn gian khổ hay không? Trước khi những “Tháng ngày hạnh phúc” đến với con, cô ấy có thể đồng cam cộng khổ với con được không, kể cả cô ấy sẵn sàng chia sẻ với con, lòng con có thấy thoải mái hay không? Vợ chồng nghèo hèn khổ lắm con ạ, đợi đến khi con được chứng kiến cảnh nghèo hèn con sẽ hiểu. Từ nhỏ con đã sáng dạ thông minh, con nên biết rằng, có hai mẫu người yêu phù hợp với con, một là người có điều kiện để có thể nâng đỡ con, hoặc là người dù gia đình không có điều kiện nhưng thông minh, thực tế, có thể cùng con gánh vác mọi việc, để con không phải lo lắng gì. Trịnh Vi không thuộc mẫu người nào cả, một cô gái như cô ấy, cần có người nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, Chính ạ, hiện tại con không có tư cách ấy”.
Hai bàn tay buông thõng của Trần Hiếu Chính nắm chặt lại, “Mẹ, con không muốn nghe những điều này, mẹ đừng ép con, tại sao cứ phải bắt con lựa chọn giữa mẹ và cô ấy? ”
Người đứng trước mặt anh lại cười khẩy, một lần nữa: “Mẹ già rồi, kể cả sau này được sung sướng cuộc đời mẹ đã kết thúc. Còn cuộc đời con là của con, con là con trai của mẹ, cho dù mẹ mong con thành đạt đến đâu, mẹ cũng không thể sống thay con. Con không muốn nghe mẹ nói vì những điều mẹ nói con đều hiểu, bản thân con cũng đã từng nghĩ đến nó nên bây giờ con mới sợ nó. Hồi con ba tuổi mẹ bế con sang chơi với những đứa trẻ hàng xóm, có người trêu bọn con, hỏi lớn lên muốn làm gì? Những đứa trẻ khác chỉ nói những thứ linh tinh, chỉ có con, con nói lớn lên con sẽ làm việc lớn. Mọi người đều bật cười, một đứa trẻ lên ba thì biết gì là việc lớn? Nhưng mẹ là người đẻ ra con, từ nhỏ con đã là đứa trẻ có tham vọng, vì thế việc nào con cũng làm tốt hơn người khác, giỏi giang hơn người khác. Con cần cù chăm chỉ như thế, chỉ mong có ngày vượt trội hơn người, đều chỉ vì mẹ hay sao? Con không hề đau khổ khi từ bỏ cơ hội đó? Hôm nay con yêu cô ấy, con cảm thấy tình yêu là quan trọng nhất, nhưng đợi đến khi con vấp ngã trong thực tế, sớm muộn gì con cũng sẽ hận cô ấy. Vì thế, không phải là con phải lựa chọn giữa mẹ và cô ấy, mà lựa chọn giữa chính bản thân con và cô ấy”.
Đã muộn lắm rồi, nói xong những điều này, dường như mẹ anh vô cùng mệt mỏi. Lúc quay về phòng, dáng bà già nua, còng xuống. Trần Hiếu Chính vẫn nhớ mang máng, hồi còn trẻ mẹ anh xinh đẹp, cao ráo biết bao, cho đến tận bây giờ vẫn có người nhắc đến bố mẹ anh hồi đó, ai cũng nói họ là đôi trai tài gái sắc. Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô.
Mẹ anh đóng cửa phòng mình, để lại anh lẻ loi đứng trước ảnh cha, giờ thì không có ai ép anh, nhưng anh lại bám vào thành tủ tồi tàn, từ từ quỳ xuống dưới thềm xi măng lạnh lẽo, nhìn người cha với gương mặt từ tốn, thông minh trong ảnh, anh như một đứa trẻ bị lạc đường, con đường trước mặt với trăm ngả rẽ, rốt cuộc đâu mới là nơi anh cần đến?
“Bố ơi, bố nói cho con biết, con có làm sai hay không? ”
Tết nguyên tiêu trôi qua, trường bắt đầu vào học. Trong học kỳ cuối cùng của đại học, tìm việc đã trở thành động từ quan trọng trong cuộc sống của các sinh viên sắp tốt nghiệp, cùng với việc các thông tin ký hợp dồng của bạn bè xung quanh được truyền tới, không khí trước thềm tốt nghiệp cũng ngày càng trở nên sôi động hơn.
Kể ra cũng lạ, các môn học của khóa sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp càng ngày càng ít, nhưng dường như Trần Hiếu Chính càng ngày càng bận rộn, anh không còn ngày ngày ở bên cô như trước, nhiều khi rốt cuộc Trịnh Vi cũng không biết anh đang bận gì. Thỉnh thoảng hai người cùng nhau đi ăn, anh cũng hớt ha hớt hải, mải lo nghĩ đâu đâu, Trịnh Vi biết hỏi anh cũng chẳng ra được vấn đề, đành quy các triệu chứng của anh thành: chứng buông lơi của sinh viên tốt nghiệp. Cô nghĩ, chỉ cần qua giai đoạn này, mọi việc đều sẽ tốt lên.
Mặc dù như vậy, có lúc muốn nói chuyện với anh lại không tìm thấy anh đâu, cô là người nóng tính, đôi khi cũng khó tránh khỏi nổi cáu khi gặp được anh. Dường như Trần Hiếu Chính cũng hơi ngại ngùng, ngoài việc an ủi cô, anh còn trịnh trọng hứa rằng, mấy ngày nữa hai người đều rỗi, anh sẽ ở bên cô, cô muốn đi đâu cũng được.
Trịnh Vi đòi đi vườn bách thú, vì cô đã ở thành phố G bốn năm nhưng chưa lần nào được đi chơi vườn bách thú. Trần Hiếu Chính chê cô trẻ con, những vẫn đồng ý sẽ đi cùng cô.
_ © _
Tháng Tư, thành phố phương Nam trăm hoa đua nở, hai người xuống xe bus đi bộ một đoạn, Trần Hiếu Chính thấy trán cô lấm tấm mồ hôi, bèn bảo đi mua cho cô chai nước; Trịnh Vi như ngư