Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2422 lượt.

trong bữa tiệc cưới của họ.
Nguyên bí thư đảng ủy của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc họ Âu Dương tạm thời kiêm chức tổng giám đốc, quản cả công tác Đảng và công việc hành chính. Sau khi nắm quyền, ông đã tiến hành một cuộc cải cách lớn trong nội bộ Tổng Công ty và các Công ty con, không ít vị lãnh đạo của các Công ty con bị thay, một điều khiến Trịnh Vi cảm thấy may mắn là, Công ty 2 ngoài phó giám đốc Tiền gần 50 tuổi bị yêu cầu lùi về tuyến hai trước thời hạn, vị trí của Chu Cù vẫn vững như núi thái sơn; không những thế, dường như tổng Công ty càng tỏ ra ưu ái với Công ty 2 hơn, không những phê chuẩn cho mua một cần cẩu hạng lớn, mà còn tuyển cho Công ty 2 một nhóm kỹ sư kỹ thuật mới, trong đó cũng bao gồm nhân viên phụ trách kỹ thuật trực tiếp đảm nhận nhiệm vụ thao tác trên không kiên trợ lý giám đốc.
Trợ lý giám đốc của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc là một vị trí đặc biệt, đãi ngộ chỉ kém phó giám đốc một chút, và thông thường chức vụ này có nghĩa rằng, đây là vị trí quá độ trước khi thăng tiến. Trợ lý giám đốc của Công ty 2 mới nhận chức lần này mặc dù tuổi không cao, thâm niên công tác không nhiều, chỉ ở công trường 7 tháng, nhưng mọi người đều biết, rất có khả năng vị trợ lý này sẽ trở thành người thay thế phó giám đốc Tiền phụ trách công tác phát triển thị trường và nghiên cứu, phát triểu kỹ thuật của Công ty 2.
Hôm vị trợ lý giám đốc đến, Chu Cù đích thân lái xe đến tổng Công ty đón anh ta về, phòng làm việc của anh nằm cạnh phòng làm việc của giám đốc, mọi thiết bị và điều kiện làm việc trong đó Trịnh Vi đều phải làm theo hướng dẫn của Chu Cù, tất cả đều được bố trí cẩn thận theo đãi ngộ dành cho phó giám đốc.
Sau khi về đến Công ty, Chu Cù đã giới thiệu các cán bộ quản lý trong Công ty đang tập trung ở phòng họp với trợ lý mới của mình. Vị trợ lý trẻ không hề tỏ ra ngạo mạn, đắc ý như những thanh niên thành đạt sớm khác, trông có vẻ là người nói ít làm nhiều, mặc dù ánh mắt có phần khó gần, nhưng cử chỉ đàng hoàng, nụ cười dễ chịu, thỉnh thoảng nói vài câu nhưng cũng đúng mực.
Lúc giới thiệu đến Trịnh Vi, anh cũng cười và bắt tay cô, “Thời gian làm việc trên kia tôi đã nghe nói thư ký của Công ty 2 rất trẻ và giỏi giang, là trợ thủ đắc lực của giám đốc Chu, sau này rất mong có được sự giúp đỡ của em."






Trịnh Vi khiêm tốn nói, “Trợ lý quá khen rồi ạ, anh tốt nghiệp trường nổi tiếng rồi đi du học nước ngoài, trẻ trung, tài cán, thật phải cám ơn các lãnh đạo trên Tổng Công ty ưu ái Công ty 2, có nhân tài hoặc thiết bị tốt, trước tiên là nghĩ đến chúng tôi. Mọi bố trí trong phòng làm việc của anh có gì không ổn hoặc sau này trong quá trình làm việc cần bổ sung gì, anh cứ nhắc ạ”.
Trở về phòng làm việc, hai cô phục vụ trẻ ở văn phòng chạy đến, kéo tay Trịnh Vi hỏi: “Chị Vi, thế nào rồi, thế nào rồi?”
Trịnh Vi cố gắng rút tay lại, “Thế nào là sao?”
“Mọi người đều nói vị trợ lý giám đốc mới đến rất có “Vị” đấy, bọn em chưa được nhìn thấy”.
Trịnh Vi chẳng buồn để tâm, “Chị bị ngạt mũi, chẳng ngửi thấy mùi vị gì cả. Sau này anh ấy làm việc ở đây, còn sợ không có cơ hội nhìn à”.
“Thế hồi học đại học hai người phải gặp nhau rồi chứ?”
Trịnh Vi cười đáp, “Có thể là đã gặp rồi, chỉ có điều sau này lại quên mất”.
Tửu lượng của cô không tồi, lâu lắm rồi Chu Cù không thấy cô thế này, uống rượu xong sắc mặt không hồng hào mà lại có vẻ xanh xao.
“Hôm nay dạ dày em không được tốt”. Trịnh Vi khẽ nói rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, nôn sạch ở trong đó.
Cô bám vào tường rồi bước ra, dùng nước lạnh rửa mặt, ngẩng đầu nhìn vào gương, đột nhiên cô dừng tay lại, để mặc cho nước lăn xuống.
“Vi… Trịnh…” Anh định nói gì nhưng lại thôi.
Trong giây lát cô chợt bừng tỉnh, quay đầu cười với người đứng sau lưng mình, rồi cô rút tờ giấy ăn lau nước trên mặt và quay trở lại bàn ăn.
Đêm đến, từ sau khi Thiếu Nghi chuyển đi, căn phòng càng trở nên trống trải hơn, nhưng thế cũng không tốt, ít nhất cô có thể ngồi trong góc phòng mình khóc lớn hơn, không có ai đến gõ cửa phòng cô, cô không phải mỉm cười với ai, không phải để ý đến bất kỳ người nào.
- © -
Phòng làm việc của Trần Hiếu Chính nằm cạnh phòng giám đốc, Trịnh Vi ngồi ở bàn làm việc đối diện với cửa ra vào, thường xuyên nghe thấy tiếng anh mở cửa hoặc đóng cửa, bước chân anh đi rất nhẹ, nhưng từng bước từng bước, cô đều nghe rõ mồn một, có lúc dần dần lại gần, có lúc dần dần lại xa. Thỉnh thoảng anh đến tìm Chu Cù báo cáo công việc, hoặc hai người gặp nhau trong thang máy, Trịnh Vi đều cười chào, anh cũng khẽ gật đầu.
Mấy cô gái cùng phòng đều say anh như điếu đổ, mặc dù anh là người khó gần, phàm là những việc có liên quan đến anh, họ đều rất sốt sắng, mấy đồ văn phòng phẩm mà cố tình đi đi lại lại đưa thành mấy lần.
Trịnh Vi lại cố gắng tránh các cơ hội gặp riêng anh, nhưng một người là trợ lý, một người là thư ký, trong công việc rất khó tránh khỏi tiếp xúc. Cô còn nhớ lần đầu tiên cô gõ của phòng làm việc của anh, đưa cho anh xem một công văn