Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2424 lượt.
hất, cô vẫn lựa chọn ghi nhớ những giây phút ngọt ngào ngày trước, quên đi những nỗi buồn sau này. Cô không ngừng thử đặt mình vào vị trí của anh để lý giải quyết định của anh, tôn trọng sự lựa chọn của anh, thỉnh thoảng cảm thấy oán hận, là do vẫn còn yêu anh.
Làm sao cô không yêu được? Tình cảm không phải là cái vòi nước, nói mở là mở, nói đóng là đóng. Cô đã sống hết mình cho mối tình đó mà không giữ lại điều gì. Nhưng anh đã ra đi bất ngờ trong lúc cô hạnh phúc nhất, giữa chừng không có cãi nhau, không có chiến tranh lạnh, không cho cô cơ hội dừng lại, để nhiệt tình vơi bớt, giống như một bài hát, hát đến đoạn hay nhất, bất ngờ phải dừng lại.
Không sai, cô yêu Trần Hiếu Chính, trước kia yêu, hiện tại vẫn yêu. Nhưng anh nói đúng, con người phải biết yêu mình trước, có phần đắng, nếm một lần là đủ rồi.
Hôm sau, Trần Hiếu Chính dùng điện thoại phòng mình gọi sang phòng Trịnh Vi: “Thư ký Trịnh Vi, tôi cần gấp bộ hồ sơ của công trình xx năm ngoái, sao phòng Lưu trữ lại không có ai trực nhỉ? ”
Cô nói: “Hôm nay mọi người trong phòng Lưu trữ đều lên tổng Công ty để học bồi dưỡng rồi ạ, anh Trợ lý đợi một lát, chìa khóa ở chỗ em, em sẽ sang mở cửa cho anh”.
Cô vội vàng chạy lên tầng 7 mở cửa phòng lưu trữ cho anh, căn cứ vào số hồ sơ anh yêu cầu, loanh quanh giữa các tủ hồ sơ được xếp thành hàng, mãi mới tìm được tài liệu anh cần.
“Tài liệu anh cần để ở đây. Anh trợ lý, phiền anh ký tên vào thẻ mượn tài liệu hộ em”. Cô bước về phía bàn làm việc của phòng Lưu trữ, anh đứng ở giữa lối đi chật hẹp ngăn bởi hai tủ hồ sơ đợi cô, lúc bước đến gần anh, cô cúi đầu nói: “Phiền anh tránh giúp”.
Cô đợi mấy giây, mới phát hiện ra anh dường như cố tình đứng đo.
Vì phải bảo vệ các bộ hồ sơ bằng giấy này, ánh đèn trong phòng Lưu trữ lúc nào cũng tối tăm, kể cả bên ngoài ánh nắng rực rỡ, thì cửa vẫn đóng kín bưng và các máy điều khiển độ ẩm vẫn khiến căn phòng nằm lọt trong góc tòa nhà văn phòng này âm u, lạnh lẽo lạ thường, kèm thêm cả mùi ẩm mốc. Trịnh Vi thở sâu một hơi, đột nhiên có cảm giác những ký ức mà mình đang âm thầm giữ kín cũng giống như mùi này, cô ngẩng đầu nhìn Trần Hiếu Chính, ngước sang, cô nhìn không rõ mặt anh, chỉ cảm thấy anh rất xa lạ.
“Tránh giúp ạ”. Cô ôm hộp đựng tài liệu dày trước ngực, nhắc lại một lần nữa.
Lần này, cô đã khẳng định không phải anh không nghe thấy mà là không hề có ý định tránh ra. Hai người căng thẳng một lúc trong sự im lặng, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường khiến cô thấy bực bội, cũng không thèm quan tâm đến việc chức anh cao hơn cô, cô lấy hết can đảm, cố gắng lách qua người anh, vai anh bị cô chen khẽ nhúc nhích, một tay chống vào tủ hồ sơ, chặn cô lại.
“Anh sẽ không tha cho lão ta”. Đột nhiên anh nói gấp.
Trịnh Vi liền cười.
“Chắc chắn anh sẽ không tha cho lão ta”. Anh lại nhắc lại một lần nữa, vẻ sốt sắng cố giữ bình tĩnh trong giọng nói đó khiến Trịnh Vi lầm tưởng rằng, đứng trước mặt cô vẫn là chàng trai ngượng nghịu xin làm hòa sau những lần cãi nhau ngày nào.
Cô từ từ nhấc bàn tay đặt trên tủ hồ sơ của anh xuống, “Anh Trợ lý, anh ký tên hộ”.
Mãi cho đến khi anh hoàn thành mọi thủ tục, cô đóng cửa phòng Lưu trữ đi xuống, hai người không nói với nhau gì thêm.
Mấy hôm sau, chiếc máy hủy tài liệu của anh liên tục bị hỏng, Trịnh Vi sang xem mấy lần, cũng gọi người đến sửa nhưng vẫn lúc được lúc không. Cuối cùng không chịu được nữa anh lại gọi điện thoại cho cô: “Thư ký Trịnh Vi, em sang xem hộ hỏng ở đâu”.
Trịnh Vi nói: “Hôm qua em đã nhờ người sửa hộ rồi, không phải đã sử dụng được rồi đó sao? ”
Anh nói: “Nhưng bây giờ anh lại không dùng được, nếu em cảm thấy có thể sử dụng thì giúp anh hủy tập tài liệu này đi”.
Trịnh Vi liền cúp máy, gọi cô phục vụ đang rỗi việc vào, thấy nói là làm giúp Trần Hiếu Chính, không nói câu nào gật đầu đồng ý ngay. Chưa đầy mấy phút sau, Trịnh Vi thấy cô tiu nghỉu bước ra.
“Hủy xong chưa? ” Trịnh Vi hỏi.
Cô phục vụ tỏ ra nhăn nhó, lén chỉ vào phòng Trần Hiếu CHính, “Như đụng phải thuốc nổ, em bị chơi đúng vào đầu súng. Anh ấy bảo đó đều là các giấy tờ bỏ thầu bí mật, chị Vi, thôi chị làm đi."
“Chị đang dở việc, em mang giúp sang đây hộ chị, nói là chị sẽ giải quyết bằng máy hủy tài liệu của chị”.
Khi cô phục vụ thoát khỏi hỏa tuyến lần thứ hai, chưa kịp đợi Trịnh Vi nói gì đã năn nỉ: “Chị Vi, chị đừng bắt tội em nữa, kể cả đẹp trai, bị mắng hai lần cũng đủ rồi! ”
Trịnh Vi an ủi cô bé bị mắng oan rồi đưa ra cửa, đang định đi sang, Trần Hiếu Chính đã ôm tài liệu cần hủy bước đến, anh đặt mạnh xuống bàn làm việc của cô: “Em bận thế hay sao? Em có biết là có những tài liệu không thể tùy tiện đưa cho người khác hay không? ”
Giọng anh không hề khách khí, mặt Trịnh Vi đang biến sắc, anh tưởng cô sẽ nổi giận, không ngờ cô chỉ xị mặt xuống, cầm tài liệu anh đặt trên bàn, “Em biết ạ, vừa nãy em bận quá, không nhớ ra quy định này, em xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa”.
Đột nhiên anh cảm thấy hơi bất ngờ, dường như bây giờ mới phát hiện ra trước mặt mình là một người không