Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.
dĩ.
Mạnh Tư Thành thấy cô cười, trên mặt có chút không nhịn được nói: "Em đang cười cái gì?"
Tô Hồng Tụ liền vội vàng lắc đầu, dịu dàng nói: "Không cười gì hết, chỉ là em nhìn thấy anh nên vui mừng thôi."
Bộ dáng của Mạnh Tư Thành rất là hưởng thụ khi nghe câu nói này, khuôn mặt lạnh lẽo từ từ tan ra, bên môi cũng dâng lên nụ cười: "Tới đây, cho anh hôn một cái."
Tô Hồng Tụ lắc đầu làm nũng nói: "Không cần, em muốn đi nấu cơm, nếu không lại đem anh đói chết thì sao?" Bắt chước anh nói chết rét, cô cố ý nói đói chết, hơn nữa còn nhấn mạnh.
Mạnh Tư Thành cũng nghe ra ý tứ trong lời nói của cô, cũng cảm thấy mới vừa rồi lời kia của anh quá mức trẻ con, cười nhẹ nghiêm túc nói: "Tốt, vậy em đi làm cơm nhanh lên đi, anh đói bụng quá."
Hôm nay, Mạnh Tư Thành được ăn món ăn do Tô Hồng Tụ nấu, đồng thời cũng được ôm người đẹp vào trong ngực thân thiết một phen, dĩ nhiên là đem các loại phiền não cũng tạm thời quăng ra ngoài chín tầng mây.
Mà Tô Hồng Tụ, cũng bởi vì Mạnh Tư Thành nói đến chuyện cái chìa khóa, trải qua mấy ngày nay nghi ngờ đè ở trong lòng cũng tạm thời bị quên đi, cùng Mạnh Tư Thành trải qua một buổi tối ngọt ngào vui vẻ.
Mãi cho đến khi Mạnh Tư Thành cầm một cái chìa khóa mang theo nụ cười rời đi, Tô Hồng Tụ mới chợt nhớ tới, còn chưa có hỏi rõ anh về chuyện Đàm Tư Tư đâu!
Hai người gặp nhau không dễ, cô lại đem chuyện tình phiền lòng này hoàn toàn quên sạch!
Đêm hôm đó sau khi Mạnh Tư Thành đi, Tô Hồng Tụ suy nghĩ một hồi, đối với câu chuyện mà Đàm Tư Tư nói với cô khiến cô càng ngày càng nghi ngờ, mặc dù cô cũng không nguyện ý hoài nghi Đàm Tư Tư có lòng nói dối, nhưng cô càng tin tưởng nhân phẩm của Mạnh Tư Thành. Dù sao tình cảm mà anh dành cho cô cũng không phải giả vờ! Vì vậy cô rất hiền lành cho ra một cái kết luận, có lẽ sự tình trong lúc đó có cái gì hiểu lầm, có lẽ chuyện giữa bọn họ thật sự đã kết thúc Đàm Tư Tư chẳng qua là có chút nhớ mãi không quên tự cô ấy đa tình thôi?
Dĩ nhiên nghĩ đến khả năng này, Tô Hồng Tụ có phần mặt đỏ tai hồng, đối phương là Đàm Tư Tư đó, Tô Hồng Tụ cô có tài đức gì thế nhưng cho rằng người đàn ông này là thích cô mà không phải người đẹp tao nhã Đàm Tư Tư đây?
Trong lòng Tô Hồng Tụ có hai luồng suy nghĩ dây dưa, cuối cùng cô thở dài một tiếng, chuyện nên hỏi vẫn nên hỏi cho rõ, hôm nào đó có thời gian nhất định cô phải lấy dũng khí tìm Mạnh Tư Thành nói chuyện cho rõ ràng!
Mặc dù điều kiện của cô bình thường, nhưng cô hi vọng phần tình yêu này của cô là phần độc nhất, không có tỳ vết nào.
Như thế cả đêm sôi trào, ngày thứ hai đi làm liền có hơi mất tinh thần, Tô Tranh nhạy cảm phát hiện ra, hỏi cô có chuyện gì, dĩ nhiên cô vội vàng nói không có chuyện gì. Nhưng Tô Tranh là loại người nào, tự nhiên nhìn thấu Tô Hồng Tụ không phải là không có chuyện gì như lời cô nói, Tô Tranh hơi chau mày, nhưng cũng không hỏi gì thêm nữa.
Tô Hồng Tụ chỉ ngây ngốc đứng ở nơi đó, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, cô nên lấy thân phận bạn gái đi lên cùng Đàm Tư Tư nói rõ sao? Nếu Đàm Tư Tư thực sự quá khứ hoặc là bây giờ cùng Mạnh Tư Thành có cái gì đó mập mờ, bỗng nhiên cô xuất hiện có thể hay không quá mức lúng túng?
Trong nháy mắt này Tô Hồng Tụ trong lòng dâng lên vô số ý tưởng, dũng cảm tiến lên làm rõ tất cả hay là nên yên lặng chịu đựng đây? Trong lòng cô đang giãy giụa lựa chọn.
Trong lúc cô đang phân vân, bên kia Đàm Tư Tư đã cùng với Mạnh Tư Thành rời đi.
Lúc Mạnh Tư Thành rời đi, còn cố ngoái lại nhìn, nhưng anh không thấy được Tô Hồng Tụ đang đứng ở một góc khuất gần đó.
Tô Hồng Tụ nhìn bóng lưng bọn họ đi xa, một cảm giác kích động muốn gọi bọn họ lại, nhưng giọng nói không nghe sai bảo, sửng sốt không có phát ra âm thanh, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng bọ họ cứ như vậy mà rời đi.
Cô ngơ ngác đứng đó một lúc lâu, thật có chút không rõ ràng lắm rốt cuộc tại sao cô lại đi tới bệnh viện, thất hồn lạc phách đi ra bệnh viện.
Khi đi qua chỗ tiếp đón bệnh nhân người y tá trung niên tóc quăn còn trừng mắt lên kính, tò mò nhìn cô, cô cười khổ, yên lặng mà rời khỏi đó.
Dọc theo đường đi, trong lòng không ngừng hồi tưởng lại hình ảnh vừa rồi, cô tự trách bản thân mình lúc đó, tại sao có thể như vậy chứ? Tại sao cô không tiến lên đi hỏi đây? Chẳng lẽ cô không phải là bạn gái quang minh chính đại của Mạnh Tư Thành sao?
Cô càng nghĩ càng uất ức, cảm giác bản thân thật quá là vô dụng! Cô suy nghĩ suốt một đường trở lại công ty, ngẩng đầu vừa hay nhìn thấy Tô Tranh như có điều suy nghĩ nhìn cô, khiến cô ngại quá, mặt đỏ rần.
Tô Tranh tự nhiên đem tất cả thu vào trong mắt, trực tiếp gọi cô đến phòng làm việc, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Cô đi gặp người đàn ông kia rồi hả?"
Tô Hồng Tụ gật đầu.
Tô Tranh cười nói: "Đã xảy ra chuyện gì à, cô có thể nói ra với tôi, giấu ở trong lòng rất khó chịu, không phải sao?"
Tô Hồng Tụ do dự một chút, cuối cùng đem chuyện cô rối rắm trong khoảng thời gian này nói ra.
Sau khi nói xong,