Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.

ược rồi, được rồi, tạm thời giữ khoảng cách, tối nay cho em thời gian suy nghĩ, sáng mai đừng quên thẳng thắn sẽ được khoan hồng....." Nghe được tiếng vang ở cửa chính, Tây Tử mới hồi phục lại tinh thần, sao lại là cô thẳng thắn được khoan hồng, nói nhiều như vậy, cuối cùng vẫn là cô sai.
Tuy rằng chảo dầu tên Phạm Lý vẫn đang sôi sục trong lòng anh, nhưng cuối cùng trong lòng Hồ Quân cũng thông suốt được chút ít. Không phải anh không biết cô là người thế nào, hiện tại Tây Tử và tên nhóc họ Phạm kia quả thực không có gì, nhưng anh vẫn không nén nổi ghen tuông trong lòng, muốn biết mỗi giây mỗi phút tối hôm đó hai người đã làm những gì? Nói cái gì?
Cẩm Thành đụng một cái vào chiếc ly tên tay anh: "Suy nghĩ chuyện gì vậy? Đến đây lâu lắm rồi mà cũng chỉ ngồi ngẩn ra." Hồ Quân hoàn hồn, nhếch miệng cười cười, cạn trước một hớp, để ly xuống, nhìn ngó xung quang, bên ngoài quầy bar là một sàn nhảy rất lớn, từng đôi nam nữ trẻ tuổi vặn vẹo lắc mông theo từng tiết tấu của âm nhạc.
Đèn đủ màu sắc trên trần nhà đang chiếu rọi xuống mọi nơi, vài cô gái, quần áo trên người cũng bị ánh đèn xuyên thấu, nhìn từ xa chẳng khác gì cả người đang trần truồng cả.
Trước kia lúc bọn anh còn đang học đại học tham gia quân ngũ vẫn thường xuyên chốn đến những nơi như thế này chơi, nơi này hội viên hạn chế, cũng coi như là một nơi tốt. Khi đó ham vui, so với bọn Hồ Tử thì bọn họ còn chơi đùa hăng hơn, bạn gái dẫn tới người sau càng xinh hơn người trước, đầy đặn, cuồng dã, tuổi trẻ lông bông, mấy cô gái đó nhìn nhau không ai phục ai, hận không thể vượt lên đứng nhất.
Giống như mấy anh cùng nhau tranh tài vậy, về sau thật sự phát triển trở thành trận đấu với nhau, không thể so sánh cái khác, liền so sánh bạn gái. So sánh khuôn mặt, so sánh thân hình, so sánh tài nghệ, so sánh chuyện giường chiếu, so sánh kỹ thuật miệng....Cái gì cũng đã từng so sánh, đại đa số đều là Diệp Trì thắng, tên tiểu tử kia rất đào hoa, một tuần đổi ba người, đều là những em xinh xắn chân dài, từ hoa hậu giảng đường đến nữ binh, mấy người bọn anh đứng bên ngoài xem mà cũng hoa hết cả mắt.
Nghĩ đến chuyện này, Hồ Quân không khỏi nở nụ cười: "Sao cậu còn nhớ tới nơi này hả? Lâu rồi, mình cũng đã quên mất." Cẩm Thành rót rượu vào ly, quét mắt nhìn sàn nhảy bên kia: "Khi đó vợ tôi nói với tôi, lần đầu tiên nhìn thấy tôi, chính là ở nơi này." Hồ Quân ngạc nhiên: "Vợ cậu bắt đầu yêu thầm cậu là ở chỗ này sao?"
Cẩm Thành lắc đầu: "Không biết, khi đó cô ấy nói mình cũng không để ý lắm. Mấy ngày nay không biết tại sao lại dần hiện ra từng chút một, giống như nó đã khắc sâu vào não của mình vậy, muốn quên cũng quên không được."
Trên sân khấu giữa sàn nhảy bỗng nhiên xuất hiện một cô em, chân bắt đầu đong đưa kịch liệt theo tiết tấu của âm nhạc. Cô em đó nhìn rất cao, có lẽ cũng đến 1m7, cao gầy lại đầy đặn, áo ba lỗ màu đen bó sát vào thân thể, gắt gao bao lấy vòng eo mảnh mai, nâng trọn hai khối ngực đầy đặn, lộ ra rãnh sâu hun hút.
Bên dưới chỉ mặc một chiếc quần đùi nhỏ, cặp chân dài thẳng tắp lộ ra, trắng nõn non mềm, khiến người xem choáng váng ngất ngây. Dưới chân đi một đôi giày cao gót màu hồng, tóc dài thẳng tắp, buông xuống đến bên hông, che khuất bờ lưng, theo âm nhạc vặn vẹo, vuốt ve, tách chân, lắc mông, tràn ngập hấp dẫn....Đầu đong đưa ở biên độ quá lớn, khoảng cách hơi xa, nhìn không rõ ngũ quan, nhìn dáng người như vậy, dáng múa cuồng dã như vậy, thiếu chút nữa sẽ là báu vật rồi.
Cẩm Thành nhìn vài lần cười nói: "Ngược lại mình nhớ tới một chuyện, khi đó chúng ta đấu bốn trận, đều là Diệp Trì thắng. Mình nhớ cậu có thắng Diệp Trì một lần, cô gái đó tên là gì nhỉ? Hình như là Loan Loan! Tên rất kỳ quái, khi đó mấy anh em chúng ta cứ đoán rằng cậu và cô bé đó cuối cùng sẽ thành, ai ngờ, về sau vẫn không giải quyết được gì. Nhưng mà lúc ấy cô bé kia vẫn còn nhỏ nhỉ, mới mười sáu! Chắc là lúc đó tên tiểu tử như cậu cũng không nuốt trôi được đi....."
Cẩm Thành nói nhiều như vậy, Hồ Quân cũng không hề phản ứng, ánh mắt liền thẳng tắp nhìn chằm chằm phía trước sân khấu. Cẩm Thành nhìn theo ánh mắt của anh, cũng không thể không ngạc nhiên. Cô em trên sân khấu đang bước xuống, đẩy đám người ra, đi thẳng tới chỗ bọn họ, nhờ ánh sáng Cẩm Thành cũng nhìn rõ mặt cô ta: "Loan Loan....."






Thói quen thật ra rất đáng sợ, không có Hồ Quân, suốt một đêm Tây Tử không hề chợp mắt. Lúc ngủ Hồ Quân thích ôm cô, tay chân hai người kề cạnh nhau, cả người của cô bị anh ôm vào trong ngực, chiếm giữ hoàn toàn. Vừa mới bắt đầu, Tây Tử không thể thích ứng được, nhưng mà đến khi Hồ Quân đi công tác mấy ngày, thì cô lại không thể ngủ ngon, trong phòng ngủ chính còn vương lại mùi hương thoang thoảng của anh, tối nay lại một đêm nữa cô trằn trọc không yên.
Bật đèn ở đầu giường lên, nhìn đồng hồ báo thức, kim chỉ giờ chỉ số bốn, Tây Tử ngồi dậy, cô cảm giác mình không hề buồn ngủ, mở cửa phòng đi ra ngoài rót ly nước uống một hớp, suy nghĩ một chút, lại trở vào phòng ngủ chính, kéo ch