Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
trong veo chớp chớp nhìn anh: "Đẹp không?" Có lẽ là nhìn thấy bộ dạng ngu si của Hồ Quân, nên giọng điệu hơi thấp thỏm không yên.
Hồ Quân nhếch môi một bước tiến lên ôm lấy vợ anh, cúi đầu hôn một cái lên mặt vợ nói: "Đẹp, trên thế giới này chỉ có vợ anh là đẹp nhất." ôm Tây Tử xoay xoay hai vòng tiến về phòng để quần áo: "Vợ, quần áo này chỉ nên mặc ở nhà, đẹp thì đẹp thật nhưng hành động không tiện, em nhất định là không thích điều đó, đúng không?"
Nói đùa, vợ anh mặc như vậy ra ngoài không phải sẽ làm mát mắt mấy tên đàn ông thối bên ngoài sao. Tây Tử căn bản đã quên mất Hồ Quân vô cùng nhỏ nhen về điểm này, thực sự bị anh lừa dối, sờ sờ chất vải gật gật đầu: "Ừm, rất không tiện....."
Lúc hai người về nhà chính, bà Hồ vừa mở cửa, mắt liền sáng lên một cái, Tây Tử mặc trên người một chiếc áo lông cừu màu xanh dương và mặc một chiếu quần Jean tới đầu gối, trên tay cầm một chiếc áo gió màu trắng. Hồ Quân cũng đang mặc một chiếc quần màu tắng đơn giản và chiếc áo long cừu màu xanh dương, hai người đứng ở ngoài cửa, giống như phong cảnh mùa thu đẹp đẽ hữu tình, trông vô cùng dễ chịu.
Quan trọng nhất là giữa hai người có một loại thân mật không nói lên lời. Bà Hồ nhìn vậy vô cùng vui mừng! Nhớ lại ngày đó thật sự khá nguy hiểm, không phải chính mình cùng thông gia trực tiếp đem hai người kết thành đôi thì có lẽ lúc này Hồ Quân vẫn đang sống độc thân. Lúc hai người mới vừa kết hôn, bà Hồ rất sợ bệnh trăng hoa của Hồ Quân không thay đổi. Nhưng đến bây giờ thì yên tâm rồi, trong mắt con trai không chứa nổi được người khác nữa rồi, nhất nhất chỉ có vợ nó thôi.
Nghĩ vậy, trong lòng bà Hồ có chút chua: "Mẹ....." Tây Tử rất xấu hổ, dù sao cũng đã trễ nửa ngày rồi, lúc này đều đã quá mười hai giờ, về phần vì sao chậm trễ, thì nhìn bộ dáng thoải mái kia của Hồ Quân không nói cũng biết.
Ăn cơm xong, một nhà ngồi ở trong phòng khách nói chuyện, Tổng Tham Hồ liếc mắt nhìn Hồ Quân: "Hôm qua cậu Mộ có gọi điện thoại cho ta, nói con rể cậu ta muốn đổi nghề, đã xảy ra chuyện gì?" Hồ Quân liếc mắt nhìn vợ anh một cái, Tây Tử cũng nghiêng đầu nhìn anh, trong lòng Hồ Quân buồn bực một hồi.
Hai người từ cửa nhà chính đi ra đèn điện đã được bật lên rực rỡ, vợ anh sau khi nghe ba anh hỏi về chuyện kia, cả buổi tối cũng không mở miệng nói chuyện nữa. Cô càng như vậy trong lòng Hồ Quân càng buồn bực, mặt đen lại, cô bé này chắc được anh nuông chiều đến hỏng rồi.....
Xe vừa tiến vào garage, tắt máy, Hồ Quân níu vợ lại: "Bởi vì tên tiểu tử họ Phạm kia, nên em giận dỗi với anh có đúng không?"
Tây Tử quay đầu nhìn anh: "Anh rõ ràng đã đồng ý với em sẽ không quản chuyện của Phạm Lý nữa, nhưng bây giờ anh lại dùng thủ đoạn bắt anh ấy đổi nghề là có ý gì? Em không tin anh không biết việc tham gia quân ngũ đối với anh ấy quan trọng như thế nào?"
"Rất quan trọng?" Hồ Quân ha ha cười hai tiếng: "Anh cũng không phải tình cũ của cậu ta, có quan trọng hay không, không biết, cũng không muốn biết, anh chỉ biết, hắn đã động vào vợ anh thì cũng đừng mong được sống thoải mái."
"Anh không thể nói có lý một chút được sao." "Anh không thể nói lý?" Hồ Quân cúi người đưa tay nâng cằm cô lên: "Tên tiểu tử họ Phạm tìm em rồi hả?" Ánh mắt có chút mờ mịt, giọng điệu chua xót: "Em gặp cậu ta rồi có đúng không? Khi nào? Tối hôm qua em ăn cơm với cậu ta sao?" Hồ Quân gây sự.
Tây Tử cắn môi không nói lời nào, ý tứ chính là im lặng. Hồ Quân buông cô ra, mở cửa, xuống xe, cũng không thèm để ý đến cô, đi thẳng vào thang máy. Tây Tử không rõ tại sao Hồ Quân lại không biết nói đạo lý đến vậy, làm liên lụy tới Phạm Lý.
Lúc Tây Tử đi đến cửa thang máy, Hồ Quân thu lại cánh tay đang giữ cửa thang máy, thấy cô đến đây mới đi vào, mặt vẫn bình tĩnh như cũ. Tây Tử vào thang máy, giữa hai người có khoảng im lặng khá lâu, Tây Tử mới nói: "Hôm đó ăn cơm với Mộ Thanh, nhưng buổi tối, em có gặp Phạm Lý."
"Buổi tối?" Da đầu Hồ Quân đều có chút bùng nổ. Hai chữ buổi tối này là có ý gì, cô nam quả nữ, đêm hôm khuya khoắt, bọn họ muốn nói cái gì? Có phải muốn nối lại tình cũ không. Hồ Quân tiến về phía trước một bước, tay chống vào vách kim loại, đem Tây Tử vòng vào trong ngực, cúi đầu: "Buổi tối? Rất trễ? Mấy giờ? Ở đâu? Nói gì? Đã làm gì? Tây Tử em được lắm! Anh mới đi công tác vài ngày em đã hồng hạnh vượt tường rồi."
"Cái gì hồng hạnh vượt tường?" Tây Tử không hiểu ra sao cả, lần đầu phát hiện Hồ Quân thực cao, nhìn xuống cô như vậy có một lực uy hiếp không nói lên lời. Ánh mắt anh ẩn chứa nỗi nghi ngờ, người đàn ông này không hề tin tưởng cô, cảm giác bất an này Tây Tử không biết là từ đâu tới. Có thể nói là quá để ý cô, có phần gượng ép, hoặc là, trong lòng anh vẫn luôn nghi ngờ phụ nữ.
Tây Tử bình tĩnh nhìn anh thật lâu, mãi đến khi thang máy đinh một tiếng Tây Tử mới mở miệng: "Chẳng qua là dứt khoát một lần với anh ấy mà thôi, em nghĩ chuyện đó không cần thiết phải giải thích." Hồ Quân tóm tay cô ra khỏi thang máy, vào nhà ngồi lên ghế sofa, sắc mặt Hồ Quân vẫn nghiêm túc như cũ: "Anh cảm thấy cần thiết, em giải thích cho anh n