Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.

g Tả Hoành nhà người ta như thế nào…
Hồ Quân vừa nghĩ lại, chợt như được khai sáng tâm hồn, dáng vẻ oan khuất nói: “Vợ, anh cũng muốn dùng sức thật lớn, không muốn quá phóng túng, nhưng sức lực của vợ quá bản lĩnh, thật sự anh không phải là đối thủ. Lại nói hôm qua em ôm anh…”
“Im miệng…”
Mặt Tây Tử đỏ như lá cờ đỏ sao vàng, hét lớn: “Không cho nói, chuyện tối qua là do tôi xui xẻo, dù sao anh cũng không thua thiệt gì, nhưng cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không có sau đó, có biết hay không? Cũng không cho nhắc lại…”
Tây Tử ngang ngược không được tự nhiên lọt vào trong mắt Hồ Quân, đột nhiên cảm thấy chiêu này của cô bé khiến người khác yêu thích.






“Quân, anh nói cho cậu biết, không nên quá nuông chiều phụ nữ, cưng chiều vợ là một sai lầm lớn. Đây chính là lời khuyên vàng ngọc của anh em, cậu nên ghi nhớ.”
Diệp Trì nhìn chằm chằm Hồ Quân nói những lời rất nghiêm túc, hiện tại tâm trạng hai người rất giống nhau nên hiểu rõ. Hôm nay vợ anh về nhà ba mẹ ngủ, Diệp Trì muốn buồn bực cũng không được vì ba mẹ vợ đã lên tiếng muốn con gái về nhà ở vài ngày. Diệp Trì không thể từ chối, anh cũng có lòng muốn về cùng vợ nhưng vợ anh hoảng sợ ngăn lại chê anh quá phiền phức.
Do Thời Tiêu bị anh chiều nên hư mất rồi, còn nhớ lúc đầu chỉ cần anh trợn mắt thôi cũng làm cô sợ hết hồn lập tức nghe lời. Bây giờ ở trong lòng vợ anh, người chồng này chỉ đáng xếp hạng thấp nhất. Giờ này tự dưng có tên tiểu tử đến nhà anh càng khiến anh thêm buồn bực, ai bảo anh quá nuông chiều cô.
Vì vậy vào lúc này đây anh và Hồ Quân hai người đang ngồi với nhau trong vườn hoa trên tầng cao nhất. Bất chợt nhớ tới câu nói đầy cảm xúc như vậy. Anh vừa dứt lời, Hồ Quân đang uống một ngụm rượu lập tức phụt cả ra ngoài.
Hồ Quân đặt rượu xuống lau miệng, cười nghiêng ngả: “Diệp Trì, cám ơn lời khuyên chân thành của cậu! Xem như chúng ta chơi thân với nhau từ nhỏ có lúc buồn bực hơn tôi cũng chưa từng thấy cậu có dáng vẻ như hiện giờ. Vậy sao lúc ở trước mặt Thời Tiêu cậu không làm giống như lúc này đi, chỉ biết ở đây nói với tôi, cậu không cảm thấy như vậy rất buồn cười à.”
Với lại anh cũng không muốn mối nhân duyên này quá ngắn ngủi, hiện nay anh thật lòng muốn sống gắn bó hòa thuận với Tây Tử, còn về sau này cái gì răng long đầu bạc, anh cũng không nghĩ xa vời như vậy, trước mắt được như vầy, vợ anh mà hiểu được tấm lòng của anh thì hay biết mấy.
Ngày hôm trước vợ chồng bọn họ trở về từ Thừa Đức, ngày hôm qua còn ghé nhà ba vợ, sáng mai hai người phải đi làm lại nên hôm nay Hồ Quân còn muốn mở tiệc chiêu đãi. Nhưng vào buổi trưa sau khi ăn cơm ở trong đại viện, khi hai người vừa lái xe đi về còn chưa tới nhà vợ anh nhận được điện thoại.
Giọng nói trong điện thoại rất nhỏ, Hồ Quân cố gắng lắng tai nghe cũng không nghe được gì. Vợ anh cũng không có ý định giải thích, trực tiếp để anh sang một bên, đẩy cửa xe ra nghênh ngang rời đi.
Trong khoảnh khắc đó Hồ Quân ngồi ở trong xe nhìn bóng lưng của vợ rời đi, trong lòng cảm thấy hình ảnh này quá quen thuộc, hình như đã biết, đó chính là hình ảnh của anh lúc trước! Anh chưa bao giờ nhìn lại phía sau, mắt lúc nào cũng nhìn chằm chằm đằng trước, mọi thứ xung quanh đều là phong cảnh, quá khứ cưỡi ngựa xem hoa, không có một người nào có thể làm cho anh động tâm để dừng lại, giờ thì anh đã rõ.
Hiện tại chờ anh hiểu rõ mới phát hiện ra anh không muốn anh với vợ giống như những người xa lạ, anh giống như cột điện cho dù cô đụng vào rất là đau nhưng cô cũng phải đụng vào, anh muốn cô phải biết đến sự tồn tại của anh, anh không phải người lạ, anh là chồng cô.
Tuy nói Hồ Quân từ trên lầu đi xuống, nhưng khi ra khỏi chung cư, đúng là anh không biết đi nơi nào để tìm vợ, tâm trạng khác thường này làm anh khó chịu, anh suy nghĩ một chút liền gọi điện thoại cho cô.
Chuông điện thoại reo rất lâu, Tây Tử mới nhận máy: “A lô......”
Hình như điện thoại bên kia có chút lộn xộn, giống như đang đánh nhau thì phải, giọng rất lớn: “Hôm nay đừng nghĩ chuyện này dễ dàng, chưa chắc giải quyết xong, cô nói là mua ở bên đường, vậy ai sẽ làm chứng? Cô là đồ ăn cắp, các người phải dẫn hiệu trưởng của trường tới đây, nhanh lên! Cô gọi điện thoại cho ai vậy, kiện tôi hả, đừng nghĩ kêu người đến, kêu đến cũng không có tác dụng gì......”
“Quái lạ” vợ anh đang nói cái gì? từ trong tai nghe truyền đến một giọng nữ nói năng lộn xộn lung tung, nghe ra cũng nghĩ đây không phải là người lương thiện. Mặt Hồ Quân trầm xuống, là ai mà dám nói chuyện như thế với vợ anh như vậy?
Sắc mặt đen lại, giọng không tự chủ được cũng thấp xuống: “Em đang ở đâu?”
Căn bản Hồ Quân không hỏi là có chuyện gì mà trực tiếp hỏi địa chỉ. Tây Tử do dự mấy giây, hay là nói: “Đội 17......” Tây Tử cũng cảm thấy chuyện quá ầm ĩ như vậy anh gọi thật đúng lúc, cô liền thông báo cho người này nhanh đến đây giải quyết giúp đi.
Cũng không phải là chuyện lớn gì, em gái cô Kỳ Kỳ, cô bé này luôn thích tiền, từ nhỏ đã có tật xấu, phải nói tiền sinh hoạt