Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1717 lượt.

nhưng dáng vẻ đáng thương lẫn đáng yêu kia thực sự lọt vào trong trái tim Hồ Quân. Hồ Quân không thể giả vờ được nữa, lật người, lấy hai tay đang che trên khuôn mặt nhỏ bé của cô vợ. Nhưng sức lực cô quá lớn, không hề buông tay, vùi đầu trong tay, giọng khàn khàn: “Anh cút sang một bên, không cần phải để ý đến tôi.”
Đúng là cách nói kỳ cục, lời nói tuy không dễ nghe nhưng lọt vào trong tai Hồ Quân lại trở nên nhẹ nhõm đi rất nhiều. Tuy anh không thể đoán rốt cuộc bây giờ vợ anh đang trong trạng thái tinh thần thế nào nhưng xem ra khẳng định là cô biết cô khiêu khích anh trước.
Hôm nay xem như Hồ Quân may mắn! May mắn là vợ anh là một cô gái hết sức đặc biệt, không tùy tiện đổ lỗi oan cho người tốt. Anh vừa nghĩ như vậy, cô vợ vèo một cái nhanh xuất chiêu nắm lấy cánh tay anh, lật người trực tiếp ấn anh ở trên giường, đầu gối còn chỉa ở trên eo anh, kéo hai tay anh đặt ở trên đầu.
“A, vợ, vợ, buông tay, em buông tay! Cánh tay sắp gãy rồi…”
Hai người đều trần truồng, nếu để người ngoài nhìn thấy khẳng định sẽ cho là hai người đang ân ân ái ái. Dù sao hôm nay đều có thể có đủ mọi thể loại thưởng thức ân ái, có thể có rút roi ra, đốt sáp nến, không biết rằng nếu thật sự đánh lộn cũng sẽ không mặc quần áo.
Tây Tử chỉa đầu gối lên eo anh, dùng tay bóp cổ anh: “Nói, tối hôm qua chắc chắn là rượu có vấn đề, không phải là anh làm chứ?”
Đến lúc này Hồ Quân quá rõ, vậy thì dù có đánh chết cũng không thể thừa nhận, nếu thừa nhận thì đời này không thể tiếp tục tiến tới, không thừa nhận thì không phải là chuyện của anh. Đã có một lần là tối qua thì nếu anh kiên trì rồi sẽ có lần hai. Còn nói chuyện tối qua thật sự không liên quan đến anh.
Nghĩ đến đó, Hồ Quân hít khí biện minh: “Vợ em phải xem xét dựa trên phán đoán của cảnh sát, không nên đổ oan cho anh. Tối hôm qua anh không ngừng khuyên em uống ít thôi, nhưng lúc đó em phản ứng thế nào em còn nhớ rõ không?”
Khuôn mặt Tây Tử đỏ bừng lên, uốn éo vặn vẹo cánh tay Hồ Quân trong tay: “Ai ôi… vợ, gãy tay, gãy tay mất…”
“Xem như tôi uống say thì thế nào, anh cũng không có ý chí nguyên tắc không đẩy tôi ra sao! Anh đúng là cán bộ quốc gia, cảnh sát nhân dân vô dụng…”
Hồ Quân cười vui vẻ, ai ôi… chẳng qua còn chưa mừng xong đã cảm thấy cánh tay vô cùng đau đớn: “Vợ, em buông anh ra đã, em đã biết là do em uống say còn đổ oan cho người tốt!”
Tây Tử hừ hừ buông tay, vừa buông lỏng Hồ Quân lập tức ngồi dậy đã bị Tây Tử hung hăng đạp xuống giường, “Nhanh mặc quần áo vào, ghê tởm chết mất…”
Hồ Quân than vãn, cái eo… may nhờ có chiếc thảm ở bên dưới, nếu không sau khi phấn đấu một đêm, chiếc eo lập công lớn đã có thể phải chịu tội.
Hồ Quân ai oán liếc nhìn vợ anh, vợ anh đã khoác ga trải giường xuống đất, chậm rãi bước từng bước đi vào trong phòng tắm. Dáng vẻ kia, tư thế kia khiến Hồ Quân cảm thấy khá áy náy, nói thế nào đi chăng nữa thì lần đầu tiên của vợ anh mà anh cũng không biết tiết chế.
Nhưng vừa nghĩ tới tối hôm qua cô vợ anh cũng hết sức hăng hái, Hồ Quân nhìn xuống, vội vàng che phần dưới thân mình, ăn cả đêm mà vẫn chưa no, người anh em nên tiết chế! Nếu không về sau sẽ không có mà ăn.
Lúc Tây Tử tắm mới phát hiện cả người mình từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều có dấu vết xanh hồng khắp nơi. Da của cô trắng lại nhạy cảm, khi đó ở quân đội mỗi lần tụ máu đều phải chờ nửa tháng sau mới khỏi, sau này tập luyện thành quen trên người luôn có dấu máu tụ, nhưng từ khi chuyển nghề thật sự là chưa từng có. Hôm nay vậy mà cả người cô còn có phần nhếch nhác hơn so với lần đầu tiên luyện tập đánh nhau trong quân đội.
Tên khốn Hồ Quân này không biết ân ái thế nào, còn cắn người ta, cả người cô đều không chừa lại chỗ nào. Tây Tử xả nước nóng mới cảm giác được máu trong người di chuyển thật nhanh, gột rửa được một chút.
Cô mặc áo choàng tắm mở cửa ra ngoài, Hồ Quân đang đứng thẳng ở trước cửa phòng tắm chờ cô khiến Tây Tử hoài nghi, tên khốn này không chột dạ.
Hiển nhiên anh cũng vừa tắm rửa qua, tóc còn hơi ướt xõa xuống dưới khiến anh trẻ trung hơn bình thường rất nhiều. Hơn nữa trên người đều mặc quần áo thể thao màu trắng, vừa liếc mắt nhìn qua cũng cảm thấy trẻ tuổi đẹp trai, ánh mắt sáng loáng trông không giống kiểu người lương thiện.
Tây Tử tức giận trắng mặt nhìn anh, đi tới bên kia ngồi ở trên giường lau tóc cho mình. Hồ Quân vốn đang nghĩ đi lên lấy lòng lập tức bị ánh mắt sắc bén của Tây Tử bắt đứng yên.
Cô bé này thật không đáng yêu, quả thật là một trời một vực với người tối qua. Tây Tử lau tóc sau đó quàng khăn tắm trừng mắt nhìn anh, bắt đầu tiếp tục tính sổ: “Tối hôm qua tôi uống say, anh không uông say, sao không đẩy tôi ra hả?! Anh là người chết!”
Câu nói này thật sự không dễ nghe, Hồ Quân chợt phát hiện anh không thể cứng rắn như vợ anh được, anh càng cứng rắn cô càng cứng rắn, rất giống Quyên Tử. Đột nhiên Hồ Quân nhớ lại người anh em tốt Tả Hoành của anh đã dùng chiến sách đối phó với Quyên Tử nhà cậu ta, hình như anh cũng có thể đem ra dùng. Căn bản anh đã quên lúc đầu anh đã hết sức khinh thườn