XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.

g như thế nào cho Tây Tử, có câu nói nước phù sa chớ chảy ruộng ngoài, tìm một chàng thanh niên chưa vợ ở đội 17, chính là trong chốc lát, không biết nên tìm ai.
Nếu đã nghĩ tới chuyện này thì Trương Hải phải nói trước hỏi thăm rõ ràng: “Tiểu Tây cô bao nhiêu tuổi rồi? Có bạn trai chưa?”
Tây Tử sửng sốt: “Hai mươi bảy......” Về phần bạn trai, trước kia tan vỡ thì không thể coi là bạn trai được, Hồ Quân có thể coi là bạn trai không? Không thể đi! Vì vậy, Tây Tử như chuyện đương nhiên lắc đầu một cái, dù sao Trương Hải không có hỏi cô là đã kết hôn chưa, bởi vậy mà sau này ầm ĩ một trận , thiếu chút nữa là đem Hồ Quân giận điên lên.
Thật không giống! Trương Hải thật bị tuổi thật của cô dọa sợ, tuổi này thế nào cũng được coi là lớn tuổi hơn thanh niên, trong đội ngược lại có mấy cái thích hợp, đúng rồi đấy! Chờ hắn từ từ tác hợp đi! Chuyện như vậy cũng không thể gấp được, trước tiên là nói về chính sự.
“Tiểu Tây, hôm nay là ngày đầu tiên cô đến tổ bắt trộm cướp nhưng đã vì tổ mà lập được công lao. Buổi tối tôi mời khách, ăn xong sẽ đi hát, cũng coi như đại gia đón tiếp cô, cô là nhân vật chính, cũng không thể vắng mặt.”
Các đồng nghiệp thật nhiệt tình, Tây Tử cũng không thể cự tuyệt. Trước khi tan việc cô còn ra gọi điện về nhà. Bà Hồ cũng hiểu, vừa mới vào đơn vị phải hòa đồng, không thể tách biệt được. Vì vậy bà dặn dò Tây Tử uống ít rượu, khi trở về nhớ gọi điện trước cho Hồ Quân để Hồ Quân tới đón cô, chớ tự mình trở về nhà. Nửa đêm ở ngoài rất hỗn loạn......
Tây Tử không phản bác một câu chỉ đáp lời ngắt điện thoại. Bà Hồ mới phục hồi lại tinh thần không khỏi bật cười vui vẻ. Hồ Tổng Tố mới vừa bước vào cửa đã nhìn thấy người bạn già mừng rỡ cười vui vẻ, liền thuận miệng hỏi một câu: “Chuyện gì vậy? Cao hứng như thế.”
Bà Hồ nhận lấy cái mũ của ông, lại không khỏi cười mấy tiếng:
“Tôi là cười tôi đây già rồi hồ đồ, Tây Tử mới vừa gọi điện thoại về nói, đồng nghiệp ở đơn vị mở tiệc chào đón nó, buổi tối ăn xong sẽ đi hát sẽ không trở về nhà lớn. Tôi liền dặn dò con bé buổi tối khi nào về thì gọi Hồ Quân đi đón nó, sợ một cô bé như nó nửa đêm xảy ra chuyện gì. Nói xong tôi mới nhớ ra Tây Tử nhà mình là cảnh sát. Nhưng mà đứa nhỏ này cũng thật hiểu chuyện, tôi dặn dò, con bé lắng nghe rồi đáp lời, không hề phản bác tôi một câu. Có lễ phép, nuôi dạy tốt, đừng nhìn ông thông gia thô kệch, ở phương diện giáo dục con cái rất có lề lối.”
Hồ Tổng Tố nghe, cũng khó nhịn được cười: “Bà đấy! Tâm không đủ, đứa nhỏ Tây Tử này rất được, gả cho Hồ Quân cũng là ủy khuất nó.”
Bà Hồ nghe vậy không thích, thế nào cũng là con trai mình tốt nhất, liếc Hồ Tổng Tố một cái: “Không có con trai, sao có thể cưới Tây Tử làm vợ như vậy. Ông chớ không có việc gì lại quở trách nó, cũng đã bôn ba bốn mươi năm, vợ cũng cưới rồi, ông còn giáo huấn như cấp dưới trong quân đội của ông.”
Hồ Tổng Tố hừ một tiếng: “Chỉ cần nó không ra ngoài tìm oanh yến thì tôi cũng không muốn giáo huấn nó. Trước kia coi như xong, lần này cưới Tây Tử rồi nếu như nó còn ra ngoài làm loạn tôi sẽ bắn chết nó.”
Bà Hồ bật cười: “Ông là quân phiệt! Bắn chết nó ông cũng phải vào ngồi tù. Thôi đi, đừng có dùng vũ lực được không vậy, cả nhà vui vẻ sống qua ngày. Bắn chết bắn chết không phải là diễn tập trong quân đội của ông sao? Tôi thấy Tây Tử có thể giữ được chân con trai. Ông còn không có nhìn ra sao, con trai nhà chúng ta bình thường trông rất ngang ngược, diễu võ dương oai như hổ, nhưng ở trước mặt Tây Tử, lại biến thành con mèo lớn, ngoan lắm. Ông không cần phải lo lắng.”
Tây Tử đặt điện thoại xuống, suy nghĩ một chút, cũng nên gửi cho Hồ Quân một cái tin nhăn, cũng coi như lên tiếng. Bên kia Hồ Quân đang suy nghĩ, đợi lát nữa tan việc đi trước một lát, đi đường vòng đến đón vợ anh, sẽ đứng ở bến xe điện ngầm chờ cô, không phải là cùng nhau trở về nhà lớn ăn cơm sao......
Suy nghĩ, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn lên trên cổ tay, lại cảm thấy kim phút kim giờ sao chạy chậm đến vậy, nửa ngày cũng không thấy dịch chuyển một chút. Một chút nữa là đến rồi thì điện thoại trên bàn liền vang lên tiếng chuông báo tin nhắn, anh lấy điện thoại xem, nhất thời liền để lộ dáng vẻ rất trẻ con.
Một mình buồn bực một lúc lâu, chợt nghĩ thông suốt, anh thật ngốc, vợ anh đi ăn tiệc, thì anh cũng nên đi tìm cái việc vui gì đó làm đi, không phải được rồi sao. Từ khi kết hôn, Hồ Quân cũng lâu rồi không đi ra ngoài cho thoải mái. Dù sao ở nhà vợ anh cũng không để ý đến anh, nếu anh còn giống như Vương Bảo Xuyến* giữ khư khư cái kỹ viện rách nát, chẳng phải rất ngu ngốc sao.
*Vương Bảo Xuyến: trong truyền thuyết dân gian Tiết Tiểu Bình và Vương Bảo Xuyến - thông tin chi tiết xin liên hệ anh Gúc nhà bà Gồ =))






Tổng cộng có sáu người ở lại, còn phải tính tới người mới vừa gia nhập là Tây Tử. Trương Hải cảm thấy chuyện như vậy phải đi khoe khoang một chút. Hơn nữa hắn còn đang có ý định làm mai mối, vì vậy công khai trước mặt mọi người làm mối cho thanh niên chưa vợ trong đội 17.