Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.
Tìm khắp nơi cuối cùng lại chọn người thân thiết nhất.
Trừ Tây Tử thì không có đồng chí nữ nào khác. Tây Tử ngồi xuống bên cạnh, danh xứng với tên, một đống lá xung quanh một bông hoa, hết sức xinh đẹp bắt mắt.
Trương Hải phát hiện ra cô gái Tây Tử này không chỉ là một cô gái lanh lợi, mà tính tình cũng rất được. Cô không giống như những cô gái nhiều chuyện khác, nói chuyện không nhiều, ăn uống cười nói cũng rất hiền hòa, nhưng lại có một điểm không được, đó là cô ấy không biết uống rượu.
Đó là hắn không biết, vì chuyện này mà Tây Tử đã thua thiệt rất nhiều. Sau khi từ Thừa Đức trở về, cô liền thề là phải kiêng rượu hoàn toàn, rượu gì cũng không uống, tránh xảy ra chuyện không kiểm soát được lý trí. Hơn nữa trong nhà lại có một người đàn ông sống vô cùng có nguyên tắc, còn cô thì không thể để cho Hồ Quân thừa cơ lợi dụng dù chỉ một lần.
Ăn uống là tiệc đứng, đơn giản lại thuận tiện, dù sao cảnh sát cũng không phải là người giàu có gì, sau khi buổi tiệc kết thúc, mọi người ra ngoài sau đó lại vào KTV bên cạnh để ca hát, bao cả phòng lớn hát với nhau.
Tây Tử buồn bực liếc mắt về phía Chu Bằng mấy lần, Chu Bằng làm bên tổ chống mại dâm, thân hình cao lớn lại cũng đẹp trai. Buổi trưa lúc cô và anh ta làm quen với nhau còn rất nhiệt tình, đến buổi tối vừa vào quán cơm, liền bắt đầu thay đổi. Nhìn vào ánh mắt của anh ta cô lại cảm thấy có gì đó là lạ, giống như tay chân run rẩy.
Bị tổ trưởng Trương bắt hát, cô hận mới nãy phải tìm chỗ ngồi khuất một chút, tránh ý định xấu xa rõ rành rành này, Tây Tử cầm ly nước trên bàn uống một hớp, cũng không quanh co lòng vòng làm gì, trực tiếp hỏi:
“Anh có bạn gái chưa?”
“A ách......” Chu Bằng sững sờ, không ngờ Tây Tử hỏi anh như thế, theo bản năng lắc đầu một cái:
“Không có, không có......”
Tây Tử nhìn lại khoảng cách giữa hai người, tiếp tục nói: “Hay là, anh có ý kiến gì với tôi sao? Không sao, anh có thể nói ngay trước mặt tôi.”
“À?” Chu Bằng vội vàng khoát tay: “Không có, không có ý kiến gì.”
Vẫn có điểm không thích hợp, Tây Tử cũng không hỏi nữa, dù sao cũng là ngày đầu tiên đi làm, truy hỏi ngọn nguồn cũng không tốt. Trương Hải ngồi một bên len lén quan sát hai người này, tên nhóc Chu Bằng này bình thường nhìn rất cơ trí, nhưng tại sao lúc này lại nhìn khác nhau như vậy chứ, dáng vẻ trông thật ngốc nghếch. Trương Hải cũng sốt ruột thay cậu ta, hắn đã sắp xếp gần nhau như vậy rồi mà vẫn không làm mối được cho tên nhóc này.
Ngày mai còn phải đi làm, mọi người cũng rất có chừng mực, chơi xong lập tức giải tán. Ra về, Trương Hải liếc Chu Bằng vài cái, cười ha ha nói: “Tiểu Tây, để Chu Bằng đưa em về đi, dù sao cũng thuận đường mà, cậu ấy cũng không uống rượu, yên tâm, bảo đảm an toàn.”
Chưa kịp nói gì, Trương Hải liền đẩy mạnh Tây Tử về bên cạnh Chu Bằng, lại dụ dỗ mấy đồng nghiệp khác giải tán. Cả hội chỉ còn sót Chu Bằng và Tây Tử.
Ánh mắt Chu Bằng lóe lên, nhìn xung quanh khiến Tây Tử cảm thấy cậu ta có vấn đề gì đó, lấm la lấm lét như mình làm chuyện gì vụng trộm vậy. Chu Bằng liếc mắt thấy cách đó không xa có xe của Hồ Quân mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói một câu: “Tôi đi trước!”
Mở cửa xe, nhanh chóng lên xe đi, hại Tây Tử đứng một mình tại lối đi bộ. Tây Tử sững sờ, lòng thầm nói cậu ta bị sao vậy chứ? Không hài lòng với mình thì cũng không cần phải như thế chứ?
Tây Tử cúi đầu xem đồng hồ, sắp mười một giờ rồi, muốn đón một chiếc taxi về nhà, chờ cả ngày cũng không có một chiếc, định đi dọc theo con đường vừa đi vừa chờ xe.
Cô đi ở phía trước, Hồ Quân lại đi phía sau cách đó không xa, chậm rãi lái xe đi theo cô. Hồ Quân cũng cảm giác bản thân mình hình như có cử chỉ điên rồ rồi, nói là buổi tối đi ra ngoài tìm thú vui, tìm không có, lại có thú vui đụng vào mình. Anh còn chưa vào tới hội quán liền gặp một con nhóc trước kia, nếu đã đặt chỗ trước hoặc không thì lập tức thuê phòng luôn.
Nhưng tối hôm nay cứ như không bình thường, nói mấy câu với cô gái kia, cơm cũng không ăn, trong lòng không biết bị sao. Anh có cảm giác không giải thích được cảm giác bản thân có tội, cảm giác có tội này giống như con mèo lén lút vậy, cả người cảm thấy khó chịu.
Uổng công anh viện cớ ra ngoài, mới tính đi chơi cho thoải mái, đi ra đường đi bộ một vòng, lại chán đến chết, tùy tiện tìm một chỗ ăn chút gì đó, liền lái xe đến nơi bọn họ liên hoan, đứng chờ bên ngoài, còn phải ẩn núp, không thể để cho cô bé Tây Tử kia phát hiện, tài lẩn trốn của Hồ Quân thì khỏi nói.
Trơ mắt nhìn cô bé kia cơm nước no nê, trò chuyện với đồng nghiệp nam, cười ha hả đi ra ngoài, vào quán KTV bên cạnh, trong lòng Hồ Quân lại cảm thấy không được vui!
Bản thân mình gặp gỡ người phụ nữ khác, nói hai câu cũng cảm thấy thật xin lỗi vợ. Sao vợ của anh lại có thể cùng mấy tên đàn ông kia ăn uống no say lại đi ca hát nhảy múa đây, còn thiếu kề vai sát cánh mà thôi......
Trong lòng của Hồ Quân âm thầm tính toán, anh nhớ đội 17 tổng cộng không có mấy người là nữ, vợ của anh vào đó, đây không phải là thật là là vạn người theo đuổi một ngư