Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
ếng, quệt quệt mồm, trên mặt dù không cảm xúc, trong lòng lại xoay chuyển mấy vòng. Từ trước đến nay lòng dạ của cô gái này không lớn, hơn nữa không chỉ thích lật nợ cũ còn thích tính toán nợ mới. Lúc này hai người đang bước vào giai đoạn tân hôn, đùa một câu, không chừng sau này sẽ bị nắm nhược điểm.
Nếu là người khác, Hồ Quân sẽ không lo lắng, nhược điểm không phải bởi vì mình quan tâm nên mới có ư. Nhưng bây giờ cô vợ này lại là người anh để ý nhất, khó khăn lắm mới dụ dỗ cô nghe theo, tiến dần từng bước, lên được giường rồi thì không muốn xuống nữa, những ngày kham khổ như thế thật không chịu nổi. Vì vậy, đừng nhìn hiện tại Tây Tử chỉ cười híp mắt hỏi đùa một câu, anh cũng phải cẩn thận trả lời a.
Nghĩ đến đây, Hồ Quân cười hắc hắc: “Vợ, có câu quân tử không tính chuyện cũ, anh cũng không hỏi chuyện của em và tên nhóc họ Phạm. Dù sao quá khứ đã là quá khứ, những ngày ấy đã qua rồi. Anh lấy danh nghĩa của ông cụ nhà anh mà bảo đảm, từ giờ về sau, thân này chỉ trung thành với mình vợ, núi không còn trời đất hợp lại, thế không cắt đứt với vợ.”
“Xì......”
Tây Tử bị câu nói dở dở ương ương của anh chọc cười, chốc lát lại hừ một tiếng: “Em và Phạm Lý vốn chẳng có gì, tình sử trước kia của anh thì vòng vèo phong phú, suýt chút nữa vượt qua cả Tây Môn Khánh, hai ta không thể so sánh được. Nhưng Hồ Quân, em cảnh báo anh trước, em vốn chỉ định cùng anh đốt lửa sống qua ngày, còn anh thì bao nhiêu âm mưu dương mưu đều làm cả, đây cũng không phải do em ép anh nhỉ?”
“Không phải, không phải......” Hồ Quân vội khoát tay: “Là anh vội vàng theo đuổi vợ, da mặt dày, nhất định cầu vợ lâm hạnh ......”
Tây Tử liếc anh một cái, mặt đỏ lên: “Dù sao nếu đã thành thực, chúng ta phải thi hành một chuẩn mực khác, đủ loại ong bướm như hôm qua đều chết hết. Từ hôm nay trở đi, nếu anh còn trồng bông trổ hoa nào nữa, tình cảm đốt lửa sống tạm của chúng ta cũng mất luôn......”
Hồ Quân không chịu thua thiệt nhân cơ hội ra điều kiện: “Vậy em và tên nhóc họ Phạm kia cũng không thể vương vấn tình cũ......”
Tây Tử đứng lên: “Từ một phút bọn em chia tay, em và anh ấy chẳng còn quan hệ gì nữa......”
Hai đứa nhỏ này không giống trước đây, hôm nay Hồ Quân và Tây Tử vừa vào cửa bà Hồ đã có thể nhận ra. Tuy bảo rằng sau tân hôn sẽ rất vui vẻ, nhưng cảm giác trước đây giữa hai người có hơi xa lạ không giống đôi vợ chồng son, ánh mắt Hồ Quân nhìn Tây Tử thế nào cũng trông rất nín nhịn, Tây Tử thì không thèm không để ý đến Hồ Quân.
Bà Hồ cũng hiểu, cuộc hôn nhân của cả hai hoàn toàn do người lớn hai bên cương quyết tác hợp, không giống với những vợ chồng tự do yêu đương, phải có thời gian thích ứng.
Bà Hồ còn rất tin tưởng, nhìn Hồ Quân như thế, cũng biết trong lòng con trai có Tây Tử. Con dâu Tây Tử này không có điểm để chê nhưng hơi lạnh lùng. Cô gái này, lạnh một ngày được, lạnh hai ngày thì thôi, lạnh lâu ngày sẽ thổi tắt lòng nhiệt tình của đàn ông, không nóng nổi nữa.
Bà Hồ vốn còn hơi lo, lúc này nhìn hai người dính vào nhau, Hồ Quân bình thường cũng rất nhiệt tình nhưng không hề giống bây giờ. Nhìn mà xem cứ ba lượt hết xát lại cọ, nói chuyện với mẹ mình mà tay cứ kéo tay nhỏ bé của vợ sờ qua sờ lại. Tây Tử hất tay ra, xích qua bên cạnh anh cũng vội vàng di chuyển theo giống như hận không thể ôm Tây Tử ngồi lên đùi mình.
Thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn vợ mình một cái, còn cười ngây ngô giống như mấy tháng qua nhìn thế nào cũng không đủ, mức độ say mê càng không phải bàn. Nhìn lại Tây Tử, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hồng hồng, trông non nớt thật dễ chịu. Bà Hồ là người từng trải, nhìn tình huống này giữa hai người, trong lòng hiểu ngay.
Không trách được hôm nay bà gọi điện thúc giục, gần năm giờ, hai người mới tới đây, không khỏi nhếch miệng, lòng thầm nhủ ngày gặp cháu không còn xa, ánh mắt thỉnh thoảng rơi trên bụng Tây Tử: “Mẹ thấy Tây Tử của chúng ta có vẻ gầy đi, công việc dạo này có mệt không?”
Tổng tham mưu Hồ ngồi bên bỏ tờ báo trong tay xuống, cũng rất ân cần nhìn Tây Tử. Tây Tử lắc đầu: “Công việc rất dễ dàng, hiện giờ con đang ở tổ chống trộm cướp, trước kia nhập ngũ có phối hợp hành động với chống trộm cướp mấy lần nên cũng không xa lạ.”
“Chống trộm cướp?” Hồ Quân nhíu nhíu mày: “Lưu Hán Bân bảo em vào tổ chống trộm cướp đúng không? Anh đã bảo tiệc liên hoan của em làm sao toàn các ông lớn thế chứ?”
Tây Tử hất đầu nhìn anh chằm chằm: “Em thích công việc bây giờ, không cho phép anh quấy rối.”
“Vợ, tổ chống trộm cướp vừa mệt vừa khổ, còn nguy hiểm nữa. Hiện nay, bọn trộm cướp bình thường đều là những kẻ lưu manh, đến từ Tân Cương, băng đảng gây án. Nhìn em như vậy, không cần nghĩ, nhất định sẽ làm mồi để đám người kia để mắt tới, bao vây, rất nguy hiểm.”
Tây Tử liếc anh một cái: “Nói như anh, tổ chống trộm cướp cũng đừng làm nữa. Bởi vì sợ chết, sợ bị thương, sợ chảy máu nên cứ để bọn tội phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tất cả cảnh sát chúng ta đều sợ, dân chúng phải làm sao đây? Đây là chức vụ công việc của chúng ta, ngày quyết định tham gia nhập ngũ, em không còn sợ chảy máu,