Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
làm gì vậy?”
Tây Tử hoàn hồn: “Em gái của anh ấy bị bệnh bạch cầu, giải phẫu ghép tủy xong lại xuất hiện hiện tượng bài xích.”
Hồ Quân hiểu, xuất hiện hiện tượng bài xích, tám chín phần mười sẽ không sống nổi, giống như tù nhân bị giam cầm trong ngục tù chờ xử chém. Trong lòng hết sức rối rắm, hỏi thử: “Lúc đầu sao em và tên nhóc kia lại chia tay?”
Tây Tử nghiêng đầu bình tĩnh nhìn anh một lát, đẩy cửa xe đi xuống, ánh mắt Hồ Quân chợt sắc bén, việc này thể hiện điều gì? Thể hiện chuyện này có vấn đề, thể hiện vợ còn chưa quên được, thể hiện trong lòng vợ còn tên kia.
Hồ Quân không thể không ghen, cũng đẩy cửa xe đi theo, một bên đường là vườn hoa nhỏ, vợ anh ngồi trên ghế cách hàng rào không xa, vỗ vỗ bên cạnh, ý bảo Hồ Quân qua đấy ngồi.
Hồ Quân nhanh chân chạy tới ngồi xuống mới phát hiện, sao mình nghe lời đến thế, cô vợ bảo gì làm nấy. Tây Tử vươn tay lên, tay của cô rất đẹp, bàn tay thon dài, ngón tay mảnh khảnh, không nhìn vết chai trên bàn tay, mu bàn tay trông rất đẹp. Hồ Quân không hề nhìn bàn tay nhỏ bé xinh đẹp của vợ, ánh mắt lại lạc đến ngón áp út của cô, trên ngón vô danh là chiếc nhẫn cưới lấp la lấp lánh dưới ánh đèn đường, rọi ra một vệt sáng chói.
Hồ Quân có chút giật mình, là chiếc nhẫn cưới do anh cố ý đặt , 1.16 carat, không phải vì kim cương, mà vì chất gỗ của nó. Hồ Quân rất truyền thống, bây giờ nghĩ lại, có lẽ vào một giây kết hôn kia, anh đã muốn biến nó thành thật, tất cả mọi chuyện đều kích động mà chuẩn bị.
Hoặc có lẽ sớm hơn nữa, vào buổi tối mà anh gặp mặt vợ anh, anh đã nghiêm túc muốn lấy cô bé xấu tính miệng điêu này về nhà. Nhưng chiếc nhẫn kim cương này vợ anh mang đúng hôm làm lễ, sau đó cũng không thấy cô mang nữa. Bây giờ cô đeo lên, có phải thể hiện cô cũng nghiêm túc muốn sống cùng anh hay không......
Tây Tử nghiêng đầu quét mắt nhìn anh một cái, không nói gì, chỉ mím môi, Hồ Quân khẽ thở dài, trông chờ vợ anh nói lời ngon tiếng ngọt thật không dễ dàng.
Hồ Quân vươn tay mình ra, cùng Tây Tử mười ngón đan xen:
“Tây Tử, có lẽ vào giây phút cưới em, anh đã quyết định nghiêm túc. Anh biết em chán ghét quá khứ của anh, nhưng lúc ấy anh vẫn chưa biết em, không biết em sẽ là người vợ đời này anh muốn cưới. Nếu anh biết anh bảo đảm sẽ giữ gìn thân xử nam đến bây giờ, chết nghẹn cũng không cho người khác. Thế nên, vợ à, em phải tin tưởng người đàn ông của mình, tin tưởng chúng ta có thể bên nhau cả đời như thế.”
"Suốt đời suốt kiếp....." Hồ Quân nói ra mấy chữ này, xác thực đánh trúng điểm yếu của Tây Tử. Phụ nữ dù có kiên cường cũng đều hướng tới suốt đời suốt kiếp, ai cũng không ngoại lệ, huống chi Tây Tử.....
Ánh sáng đèn đường mờ mịt cùng với đám mây ngũ sắc mập mờ trên đường, xen lẫn nhau chiếu lên gương mặt Hồ Quân, ánh sáng khắc họa hình dáng anh rõ ràng khác thường. Người đàn ông này thực sự rất tự nhiên, mặc dù giọng điệu vẫn như cũ có vài phần trêu chọc theo thói quen nhưng Tây Tử tin tưởng, mấy câu nói đó xuất phát từ nội tâm anh, anh thật sự muốn cùng mình suốt đời suốt kiếp.
Hồ Quân nhẹ nhàng nở nụ cười: "Cô bé ngốc....."
Tay nâng mặt cô, cúi đầu, một nụ hôn rơi xuống. Nụ hôn của anh rất nhẹ, cực kỳ triền miên, khác hoàn toàn đêm qua khiến Tây Tử cảm giác bản thân giống như một món đồ dễ vỡ, anh hết sức cẩn thận quý trọng.
Tây Tử không kìm lòng được đưa tay vòng quanh cổ anh, cô vòng tay rất chặt, môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, vụng về đáp lại anh....Lần đầu tiên Hồ Quân hôn Tây Tử, lúc đó cô cũng chỉ bị động tiếp nhận, tối hôm qua mặc dù phối hợp, nhưng việc này cần kỹ xảo và linh cảm gì đó. Mà Tây Tử lúc này, đột nhiên giống như ....., mặc dù còn có vài phần vụng về, loại vụng về này đúng là khiến đàn ông động lòng.
Vui vẻ là được, Hồ Quân không yêu cầu cao. Anh phát hiện chỉ cần bà xã nhà mình vui, trong lòng anh cũng giống như nở hoa thật đẹp không nói ra.
Khởi động khởi động xe, bỗng nhiên Hồ Quân nhìn ghế dựa hàng dào bên đường, nở nụ cười: “Bà xã, em xem chúng ta có nên mang ghế dựa này về làm kỷ niệm hay không. Cuối cùng anh cũng nhận thấy vừa rồi hình như là nụ hôn đầu tiên của hai chúng ta."
Tây Tử liếc mắt nhìn anh, tức giận châm chọc: “Nụ hôn đầu? Vậy có lẽ nụ hôn đầu của anh cũng phải xấp xỉ một nghìn cái!" Vào cửa Tây Tử theo thói quen đi đến phòng mình, đóng cửa lại, Hồ Quân không khỏi dở khóc dở cười, hôm qua và hôm nay đều là chơi đùa, cũng đã như vậy, còn muốn phân giường ngủ với anh, không có cửa đâu.
Kỳ thực Tây Tử không phải cố ý, là thói quen, vào phòng, một bên cởi quần áo, một bên đi tới phòng vệ sinh, đi đến cửa phòng vệ sinh, quần áo cũng gần cởi hết, vặn nước kéo rèm tắm, nước ấm vừa rơi xuống trên người, soàn soạt một tiếng, rèm bị kéo ra, Tây Tử theo bẳn năng bảo vệ ngực mình.
Trái lại Hồ Quân không nghĩ tới, vợ anh gọn gàng chỉnh tề, anh theo sát phía sau đi vào, vợ anh đã nhẵn bóng, Hồ Quân vừa mới được trải nghiệm, nào ngăn được vợ anh hấp dẫn trực tiếp như vậy, dù sao hiện tại là danh chính ngôn thuận, kìm n