Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342076
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.
ón em.”
Tô Tiểu Lai vừa nghe giảng vừa mơ màng đi vào giấc ngủ, cái môn chính trị này vốn là chỉ đi học cho có, nên cô cũng chẳng cần câu nệ hình thức làm gì, cứ thẳng thắn mà nằm úp xuống bàn đánh một giấc cho hết giờ.
Cô bị tiếng cười liên tục đánh thức, vì hình như giáo sư vừa kể chuyện vui. Mơ mơ màng màng, cô lau nước miếng, dụi dụi mắt, sau đó sờ soạng trong túi, đây là cách cô muốn tìm điện thoại. Ơ nhưng di…di động đâu mất rồi? Nguy rồi, không phải là quên mang theo đó chứ? Vì thế cô cẩn thận tua chậm lại trí nhớ nằm trong đầu lúc sáng nay trước khi ra khỏi nhà, á, chắc chắn là lúc đi ra cửa bị anh thúc giục như thế, hớt ha hớt hải chân trước chân sau xỏ vội giày mà quên không mang theo rồi!!!
Không mang theo điện thoại, nên đến cả thời gian cũng không xem được, nên cô đành phải lấy tay khều khều bạn béo bên cạnh, nhẹ giọng hỏi: “Bạn ơi, cho mình hỏi mấy giờ rồi?”.
Cô béo kia quay đầu lại, vẻ mặt hung thần tàn ác nhìn cô, không kiên nhẫn nói, “Buổi chiều bạn có thể không đi học được không? Nếu chiều bạn không đi học thì tôi sẽ nói cho bạn.”
Tô Tiểu Lai囧.
Dịch Xuyên Thần buồn cười nhìn cô, cô thật đúng là lơ tơ mơ, chẳng trách Trình Thiếu Phàm quản cô chặt đến thế. “Em Tiểu Lai à, đây là xe của anh, em còn chưa tỉnh ngủ sao? Xem trên mặt còn lưu lại dấu vết khi ngủ kìa.”
Tô Tiểu Lai theo bản năng sờ sờ mặt mình, quả nhiên còn dấu khi nãy áp mặt xuống bàn, vì sao cô luôn xuất hiện với tình trạng xấu hổ thế này trước mặt Ôn Thần kia chứ ? [___|||)
Quên đi, cô vội muốn xuống xe, đề phòng anh trai đến thì chẳng biết phải nói làm sao. “Ha ha, cho em xuống nhé, em chờ xe anh em.”
Nói xong liền kéo tay nắm cửa, hả? Bất động, kéo lại lần nữa, vẫn thế, kéo mạnh lạch cạch phát nữa nào, cửa vẫn không mở, cần phải phá cửa luôn sao?
Dịch Xuyên Thần ngồi một bên nhìn, rốt cục không nhịn cười được, trêu ghẹo cô. “Này nghe anh nói, em Tô Tiểu Lai thân mến à, em đúng là đồ cậy mình mạnh nha”.
Tô Tiểu Lai quay đầu, nhìn khuôn mặt cười xấu xa của hắn, cuối cùng cũng hiểu được, trợn tròn mắt nói. “Anh, nhanh lên, mở cửa, em muốn ra ngoài!!!”.
Dịch Xuyên Thần khoát tay trái về phía cửa sổ, trao cho cô nụ cười rực nắng. “Ra ngoài làm gì? Anh cố ý đến đây đón em ăn sinh nhật đó.”
“Ai muốn cùng anh chúc mừng sinh nhật chứ? Nhanh lên, mở cửa, xe anh em sắp tới rồi.” Vốn tâm tình không tốt, bị bạn học giễu cợt, giờ lại bị anh ta làm quấy rối, Tô Tiểu Lai phiền càng thêm phiền.
“Em Tiểu Lai à, em thật sự sợ anh trai tới thế sao? Em không sợ khi hắn tới anh sẽ phanh phui chuyện lần trước ra à?”. Ngữ khí Dịch Xuyên Thần âm trầm, không mang theo chút vui đùa nào.
Trong lòng Tô Tiểu Lai cả kinh, không ổn, chuyện lớn không ổn rồi, anh ta đang nắm trong tay nhược điểm của cô.
Vì thế cô đành chân chó lấy lòng chủ, công thức nịnh nọt Tô Tiểu Lai xuất hiện, cô cười to, “Ha ha, anh Thần à, em biết anh tốt nhất trên đời mà, anh sẽ không tố giác em, phải không?”
Dịch Xuyên Thần nhướng mày nhìn cô, vẻ mặt tuấn tú, đào hoa nháy mắt một cái, học theo Tô Tiểu Lai, bày ra một bộ dạng ngây thơ vô số tội. “Đương nhiên rồi, em gọi anh một tiếng anh, chẳng lẽ anh sẽ không giúp em che giấu sao?”.
Tô Tiểu Lai không ngờ anh lại dễ dàng tha cho cô thế, nên cười hì hì nói, « Vậy phiền anh mở cửa xe, cho em ra ngoài đi rồi em sẽ gọi thêm lần nữa.”
Vừa nói xong, liền nhìn thấy trên mặt Dịch Xuyên Thần thấp thoáng một nét tà ác. “Ha ha, sao anh lại có thể bị lừa dễ dàng như thế? Tiểu Lai Lai, anh Thần hôm nay hạ mình ăn sinh nhật với em nhá.”
Tô Tiểu Lai há mồm ra phản đối, chỉ thấy anh đột nhiên nghiêm túc hẳn lên. “Không cho phép từ chối, nếu không anh sẽ gọi cho anh trai em nói hết chuyện đi xem mắt lần trước ra.” Dứt lời liền lấy điện thoại trong túi ra, huơ huơ trước mặt Tô Tiểu Lai.
Đúng vậy, đây chính là uy hiếp trắng trợn.
Nhưng có điều, Tô Tiểu Lai vẫn không chịu thoải hiệp.
“Tốt thôi, xem như anh lợi hại.”Tô Tiểu Lai nuốt giận vào bụng, nhưng cô không phải loại dễ chọc, là tự anh ta tìm đến, muốn mời cô đi ăn sinh nhật, thế thì hôm nay sẽ hành hạ chém giết anh thật tốt, tốt nhất là giáo huấn anh ta tới máu chảy đầm đìa thống thiết đau khổ luôn. “Anh Thần đẹp trai à, anh đã có lòng tổ chức sinh nhật cho em, vậy anh phải chiều theo tâm nguyện của em đó.”
“Đó là chuyện đương nhiên, tâm nguyện của em là gì?”. Dịch Xuyên Thần nói, khởi động xe.
Cô trổ công phu sư tử cắn mồi ra: “Em muốn tới khách sạn đắt nhất thành phố để ăn.”
“Cũng được, nhưng mà, anh nói cho em biết, khách sạn đắt nhất năm ngày sau cũng phải rớt xuống thứ hai thôi.”
Tô Tiểu Lai sửng sốt.
Dịch Xuyên Thần lại giải thích : “Không ai nói cho em biết gì sao? Chính là khách sạn R.S sắp khai trương đấy, đó chính là sản nghiệp của nhà anh trai em đấy”.
Tô Tiểu Lai nao núng, cô biết nhà Trình Thiếu Phàm có tiền, nhưng không biết là lại nhiều tiền đến mức đó, ngay cả nơi xa hoa nhất cũng có liên hệ với anh. Cô không thể không nhận ra là,